Bài viết

Người Thợ Mộc Giữ Lớp Học Quê

Đồng Tháp11/05/2026Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc (Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Bé, sinh năm 1958, là người thợ mộc lâu năm ở một vùng quê thuộc tỉnh Vĩnh Long. Sinh ra trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn, ông sớm quen với cuộc sống lao động vất vả và luôn tâm niệm rằng chỉ cần còn sức khỏe thì phải sống có ích cho quê hương, xóm làng.

Nhiều năm trước, khi điều kiện trường lớp ở nông thôn còn thiếu thốn, ông Nguyễn Văn Bé thường nhận sửa bàn ghế cho trường tiểu học trong xã với tiền công rất thấp, thậm chí nhiều lần làm giúp mà không lấy tiền vì thương học sinh nghèo.

Một tình tiết khiến bà con địa phương nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 2001.

Khi ấy, một trận mưa lớn kéo dài nhiều ngày làm mái phòng học của trường tiểu học trong xã bị dột nặng. Nước mưa chảy xuống làm nhiều bộ bàn ghế gỗ bị bung chân, mục mặt bàn. Nếu không sửa chữa kịp thời, học sinh sẽ không có đủ bàn ghế để học vào đầu tuần sau.

Biết chuyện, ông Nguyễn Văn Bé đã tự mang dụng cụ nghề mộc đến trường từ sáng sớm. Không đợi ai thuê mướn hay yêu cầu, ông lặng lẽ tháo từng bộ bàn ghế hư hỏng ra để sửa lại.

Điều khó khăn nhất là nhiều tấm gỗ đã bị ngấm nước lâu ngày, rất dễ gãy. Ông phải lựa từng thanh gỗ còn sử dụng được, cưa chỉnh lại rồi đóng mới từng chân bàn bằng số gỗ cũ tích góp ở nhà.

Đến chiều tối, trời lại đổ mưa lớn, điện trong trường bị cúp. Trong ánh đèn dầu leo lét, ông Nguyễn Văn Bé vẫn cặm cụi đóng từng chiếc đinh cuối cùng để kịp hoàn thành số bàn ghế cho học sinh vào sáng hôm sau.

Một giáo viên cũ của trường xúc động kể lại:

“Hôm đó chú Bé làm tới khuya mới về. Nhờ vậy mà đầu tuần học sinh vẫn có bàn ghế đầy đủ để học.”

Còn ông Nguyễn Văn Bé chỉ cười hiền:

“Mình cực chút không sao, miễn tụi nhỏ có chỗ ngồi học đàng hoàng là mừng rồi.”

Nhiều năm đã trôi qua, ngôi trường cũ nay đã được xây mới khang trang hơn. Nhưng với nhiều người dân địa phương, hình ảnh người thợ mộc già lặng lẽ sửa bàn ghế dưới ánh đèn dầu vẫn là ký ức đẹp về tấm lòng tận tụy và tình yêu dành cho thế hệ trẻ.

Câu chuyện về ông Nguyễn Văn Bé là một “hoa lửa” bình dị giữa đời thường. Không phải việc làm lớn lao hay ồn ào, mà chính sự âm thầm cống hiến bằng đôi tay lao động chân chất đã góp phần giữ gìn những điều đẹp đẽ cho quê hương và cho những mầm xanh tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Thợ Mộc Giữ Lớp Học Quê | Câu chuyện thời hoa lửa