“Người thợ mộc giữa bom đạn”
Năm 1971, khi bom đạn Mỹ vẫn liên tục rơi trên khắp miền quê Quảng Trị, có một chàng thợ mộc trẻ tên Quang, người làng Triệu Phong, hàng ngày vẫn đi về giữa những căn lán tạm bợ, nhưng đôi tay và trái tim anh không bao giờ nghỉ, bởi công việc của anh là đóng thuyền, sửa cầu gỗ và chế tạo những cỗ xe vận tải nhỏ cho bộ đội, mỗi chiếc thuyền, mỗi cây cầu đều là con đường sống cho các chiến sĩ trên tuyến đường Trường Sơn và những ngôi làng bị chia cắt; Quang thường thức dậy trước bình minh, lặng lẽ
Năm 1971, khi bom đạn Mỹ vẫn liên tục rơi trên khắp miền quê Quảng Trị, có một chàng thợ mộc trẻ tên Quang, người làng Triệu Phong, hàng ngày vẫn đi về giữa những căn lán tạm bợ, nhưng đôi tay và trái tim anh không bao giờ nghỉ, bởi công việc của anh là đóng thuyền, sửa cầu gỗ và chế tạo những cỗ xe vận tải nhỏ cho bộ đội, mỗi chiếc thuyền, mỗi cây cầu đều là con đường sống cho các chiến sĩ trên tuyến đường Trường Sơn và những ngôi làng bị chia cắt; Quang thường thức dậy trước bình minh, lặng lẽ đo đạc, cưa gỗ, đóng đinh, giữa tiếng pháo nổ vang trời và những cơn mưa rừng bất chợt, đôi khi có những lần quả bom rơi gần khiến bùn đất tung tóe và ván gỗ văng ra xung quanh, nhưng anh không hề bỏ dở công việc, trái lại, anh càng làm việc chăm chỉ hơn vì hiểu rằng nếu không có những chiếc cầu, những chiếc thuyền đó, lương thực và thuốc men sẽ không tới tay đồng đội, những đêm ngồi bên ngọn đèn dầu, Quang cẩn thận sửa từng khớp nối, lắng nghe âm thanh gió rít qua mái lán, tự nhủ phải hoàn thành công việc để ngày mai tiếp tục đi theo đoàn vận tải qua những đoạn đường đầy nguy hiểm, nhiều lần đồng đội kể lại rằng họ nhìn thấy Quang chống tay lên ván gỗ dựng cầu giữa dòng sông xiết, mồ hôi lấm tấm, mặt đầm đìa bùn, nhưng ánh mắt kiên định, không hề sợ hãi, chính nhờ những cây cầu và chiếc thuyền do anh làm ra mà nhiều đoàn xe chở lương thực kịp về tiền tuyến, cứu sống hàng chục chiến sĩ, và khi chiến tranh kết thúc, Quang trở về làng, đôi tay vẫn chai sạn, tóc bạc sớm vì thiếu ngủ, nhưng câu chuyện về người thợ mộc giữa bom đạn vẫn được kể lại với niềm tự hào của cả làng, rằng tuổi trẻ không chỉ chiến đấu bằng súng đạn mà còn bằng tài năng, ý chí và trái tim sắt đá để bảo vệ mạng sống đồng đội và con đường dẫn đến hòa bình.


