NGƯỜI THỢ MỘC THÁI BÌNH ĐÓNG THUYỀN CHO BỘ ĐỘI
Câu chuyện về một người thợ mộc Thái Bình bí mật đóng thuyền gỗ phục vụ bộ đội vận chuyển vũ khí, lương thực, vượt sông trong điều kiện chiến tranh ác liệt.
Trong ký ức chiến tranh của nhiều người, hình ảnh người lính với súng đạn luôn ở tuyến đầu. Nhưng ở phía sau, có những con người không mang quân hàm, chỉ có đôi tay lao động, mà công việc của họ âm thầm quyết định sự sống còn của cả một đơn vị. Ông Nguyễn Văn Lực, người thợ mộc quê Kiến Xương, là một trong số đó.
1. Tiếng đục gỗ giữa thời bom đạn
Trước cách mạng, ông Lực nổi tiếng trong vùng vì tay nghề mộc tinh xảo. Bàn ghế, cột kèo, thuyền nan… đều qua tay ông. Khi kháng chiến bùng nổ, nghề mộc của ông không còn làm vì miếng cơm, mà trở thành một phần của cuộc chiến.
Cán bộ xã tìm đến nhà, nói ngắn gọn:
“Bộ đội cần thuyền.”
Ông Lực hiểu ngay: không phải thuyền đánh cá, mà là thuyền vượt sông trong đêm, chở người, chở hàng, chở cả sinh mạng.
2. Đóng thuyền trong bí mật
Thuyền không được đóng ban ngày. Ông Lực chọn một bãi tre khuất sau làng, làm việc chỉ khi đêm xuống. Gỗ được chẻ nhỏ, mang dần từng tấm. Đinh không đủ, ông tận dụng tre, mộng gỗ, ghép thủ công.
Mỗi tiếng đục phải được che bằng tiếng gió, tiếng côn trùng. Có đêm đang làm thì máy bay địch quần thảo, ông kéo thuyền xuống hầm, nằm ép sát đất, tim đập dồn.
Ông kể sau này:
“Thuyền mà lộ, làng cũng lộ.”
3. Con thuyền không số
Những con thuyền ông đóng không sơn, không đánh dấu, nhẹ nhưng chắc, đáy phẳng để đi sông cạn, mũi nhọn để vượt dòng xiết. Có chiếc chỉ đủ cho hai người và vài bao gạo, có chiếc chở được cả tiểu đội.
Khi bàn giao thuyền, ông không hỏi đi đâu, ai đi. Chỉ thử nước, thử độ cân, rồi lặng lẽ quay về.
Có lần, một chiến sĩ trẻ nắm tay ông:
“Nếu thuyền hỏng, bọn cháu chết.”
Ông Lực chỉ gật đầu.
4. Khi thuyền trở về không người
Một đêm, thuyền được kéo về, thủng lỗ do mảnh bom. Người đi không trở lại. Ông Lực ngồi vá thuyền đến sáng, không nói một lời.
Ông hiểu:
Thuyền còn – trận địa còn.
Người mất – đất nước ghi.
Sau hòa bình, ông trở lại nghề mộc. Nhưng mỗi khi nhìn thấy sông, ông lại nhớ những con thuyền chưa bao giờ được đặt tên, đã đi qua chiến tranh như đi qua số phận.



