NGƯỜI THỢ MỘC VÀ CHIẾC BÀN
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người thợ mộc nhận làm một chiếc bàn học cho con trai trước ngày cậu lên đường.
Ông tự tay chọn gỗ, đo từng tấm ván rồi đóng chiếc bàn thật chắc.
Người con nhìn thấy liền nói:
“Cha làm đẹp quá.”
Ông cười:
“Sau này về mà dùng.”
Chiếc bàn ở lại trong căn phòng.
Người con không trở về.
Năm tháng trôi qua, chiếc bàn vẫn được giữ.
Những đứa trẻ trong gia đình lần lượt dùng nó để học.
Người cha đã già.
Mỗi khi nhìn thấy chiếc bàn, ông lại nhớ đến con.
Một hôm, cháu nội hỏi:
“Ông tự làm cái bàn này à?”
Ông gật đầu.
“Làm cho bố cháu.”
Đứa trẻ ngạc nhiên:
“Bố cháu cũng từng học ở đây sao?”
Ông cười:
“Không. Bố cháu không kịp dùng.”
Đứa trẻ im lặng.
Sau đó, nó ngồi xuống bàn và mở sách.
Người ông đứng phía sau nhìn cháu.
Ông nghĩ có lẽ người con nếu còn sống cũng sẽ vui khi thấy chiếc bàn vẫn được sử dụng.
Một vật dụng bình thường đã trở thành cầu nối giữa những thế hệ.
Người thợ mộc không thể giữ con ở lại.
Nhưng ông đã để lại một chiếc bàn để những đứa trẻ sau này tiếp tục học tập.
Và đó cũng là một cách để tình yêu của người cha tiếp tục tồn tại.



