Người thợ phà "đứng mũi chịu sào" giữa dòng nước bạc
Trong chiến tranh, những bến phà là mục tiêu đánh phá số một của máy bay địch. Chúng bác thường gọi đó là những "tọa độ chết". Mỗi chuyến phà chở xe pháo, bộ đội qua sông là một cuộc đấu trí với thần chết. Địch ném bom tọa độ, bom từ trường vây kín dòng sông. Có những đêm, pháo sáng rực trời, mảnh bom băm nát cả mặt phà, nhưng chúng bác vẫn tay chèo, tay lái quyết không để mạch máu giao thông bị cắt đứt.
Bác nhớ đêm mùa lụt năm 1968, nước sông Gianh chảy xiết như muốn nhấn chìm tất cả. Một đoàn xe chở lương thực đang chờ qua sông gấp. Mặc kệ máy bay địch đang gầm rú trên đầu, bác quyết định nổ máy vượt sông. Sóng đánh dữ dội làm chiếc phà chao đảo, nước tràn vào khoang. Bác đã lấy dây thừng buộc mình vào cột lái, mắt không rời dòng nước để lách qua những hố bom vừa nổ. Khi chuyến phà cập bến an toàn, bộ đội ôm lấy bác mà khóc. Bác bảo: "Xe các chú vào được Nam, dân mình bớt đói, tôi có chết cũng cam lòng". Người thợ phà thời ấy không có súng trong tay, nhưng tinh thần dũng cảm của họ cũng mạnh mẽ như bất kỳ người chiến sĩ nào ngoài mặt trận.



