NGƯỜI THỢ QUÂN GIỚI
Trong một xưởng quân giới nhỏ giữa vùng rừng núi, những người thợ làm việc ngày đêm.
Họ không trực tiếp ra chiến trường.
Nhưng công việc của họ gắn chặt với từng trận đánh.
Một hôm, một lô vũ khí cần được hoàn thiện gấp.
Người thợ trưởng nhìn đồng hồ.
Đã quá nửa đêm.
Mọi người đều mệt.
Nhưng không ai rời vị trí.
Một người trẻ tuổi nói:
“Hay để sáng mai làm tiếp?”
Người thợ trưởng lắc đầu:
“Ngày mai ngoài mặt trận cần rồi.”
Không ai nói thêm.
Họ tiếp tục làm.
Tiếng búa.
Tiếng máy.
Tiếng kim loại va vào nhau.
Cứ thế kéo dài suốt đêm.
Gần sáng, công việc hoàn thành.
Những sản phẩm được đóng gói và chuyển lên xe.
Chiếc xe rời khỏi xưởng.
Người thợ trưởng đứng nhìn theo.
Ông biết số vũ khí ấy sẽ đi thẳng ra chiến trường.
Một người hỏi:
“Bao giờ mình mới được nghỉ?”
Ông cười:
“Khi đất nước hết chiến tranh.”
Nhưng lúc ấy, chẳng ai biết chiến tranh còn kéo dài bao lâu.
Họ chỉ biết hôm nay phải làm hết sức.
Những người thợ quân giới ấy đã góp phần vào cuộc chiến bằng đôi tay của mình.
Không phải ai cũng cầm súng.
Có người cầm búa.
Có người đứng bên máy.
Có người kiểm tra từng chi tiết nhỏ.
Nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu: đưa những thứ cần thiết đến tay người lính ngoài mặt trận.


