Cựu chiến binh

NGƯỜI THỢ RÈN

Hải Phòng18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đạt làm nghề rèn từ khi còn trẻ.

Cửa hàng nhỏ của ông luôn đỏ lửa.

Ngày trước, ông rèn cuốc, rèn dao, sửa nông cụ.

Sau chiến tranh, nhu cầu lớn.

Ruộng vườn cần dụng cụ.

Những người trở về cần làm lại cuộc sống.

Ông làm việc từ sáng sớm đến tối.

Tiếng búa vang đều.

Keng.

Keng.

Keng.

Âm thanh ấy trở thành một phần của con phố.

Ông từng nói với con rằng rèn kim loại cũng giống như rèn con người.

Phải chịu nhiệt.

Phải chịu lực.

Nhưng quan trọng nhất là biết lúc nào nên uốn và lúc nào phải để nguội.

Con trai nghe nhưng không hiểu hết.

Sau này lớn lên, anh mới thấy cha đang nói về cuộc đời.

Có những giai đoạn con người phải chịu khó khăn.

Nhưng nếu biết đứng dậy đúng lúc, họ có thể tạo ra một hình dáng mới cho cuộc sống.

Ông Đạt không thích kể về những năm tháng đau thương.

Ông thích kể về những ngày dựng lại nhà cửa, khai hoang ruộng đất và làm những chiếc cuốc mới.

Ông nói đó mới là phần mình tự hào.

Bởi sau chiến tranh, người ta không chỉ cần nhớ những gì đã mất.

Người ta còn phải xây dựng những gì sẽ có.

Cửa hàng của ông sau này đóng.

Búa rèn được treo lên tường.

Một người cháu đem nó làm kỷ vật.

Mỗi khi nhìn chiếc búa, cậu nhớ tiếng búa ngày trước.

Một âm thanh rất mạnh.

Nhưng đằng sau tiếng búa là mong muốn giản dị: làm ra công cụ để người dân có thể trở lại với ruộng đồng, với công việc và với cuộc sống bình thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn