Người thợ rèn chế tạo vũ khí.
Tôi là một người thợ rèn ở chiến khu Việt Bắc. Trước ngày kháng chiến, công việc của tôi chỉ là rèn dao, cuốc, liềm cho bà con trong bản. Nhưng khi đất nước bước vào cuộc chiến đấu giành độc lập, búa rèn trong tay tôi không chỉ để làm ra những công cụ lao động, mà còn góp phần tạo nên vũ khí bảo vệ Tổ quốc.
Những ngày đầu ở chiến khu, mọi thứ đều thiếu thốn. Không có những xưởng máy lớn, không có đủ nguyên liệu, chúng tôi phải tận dụng từng mảnh sắt cũ, từng vật dụng bỏ đi để chế tạo và sửa chữa vũ khí cho bộ đội. Trong căn lán nhỏ giữa núi rừng, tiếng búa đập vào đe vang lên ngày đêm, hòa cùng tiếng suối và tiếng gió rừng Việt Bắc.
Mỗi khi rèn xong một lưỡi dao, một quả lựu đạn, hay sửa lại một khẩu súng bị hỏng, tôi đều nâng niu như đang gửi gắm vào đó niềm tin của mình. Tôi hiểu rằng món đồ nhỏ bé ấy có thể giúp một người lính thêm sức mạnh trong trận chiến, có thể bảo vệ một đơn vị, một bản làng.
Có những đêm trời rét buốt, đôi tay tôi tê cứng vì lạnh nhưng vẫn phải làm việc bên bếp than đỏ lửa. Áo quần ám đầy khói, khuôn mặt lấm lem bụi sắt, nhưng không ai thấy mệt mỏi. Bởi mỗi tiếng búa vang lên là một lời nhắc rằng ở ngoài kia, những người lính đang ngày đêm chiến đấu và họ đang cần chúng tôi.
Tôi nhớ nhất những lần bộ đội ghé qua xưởng. Các anh mang theo những khẩu súng cần sửa, những dụng cụ đã hỏng sau trận đánh. Có người chỉ nói một câu giản dị: "Nhờ các bác mà chúng tôi có thêm vũ khí để đánh giặc." Câu nói ấy khiến chúng tôi càng quyết tâm hơn.
Nhân dân mỗi nơi một việc. Người ra trận cầm súng, người làm giao liên vượt rừng, người nuôi giấu cán bộ, còn chúng tôi đứng bên lò rèn góp sức bằng đôi tay của mình. Không ai là người ngoài cuộc trong cuộc kháng chiến này.
Nhiều năm sau nhìn lại, tôi vẫn nhớ tiếng búa năm xưa giữa núi rừng Việt Bắc. Đó không chỉ là âm thanh của sắt thép được tôi luyện, mà còn là âm thanh của ý chí con người Việt Nam. Trong gian khó, chúng tôi đã cùng nhau tạo nên sức mạnh để đưa cuộc kháng chiến đi đến ngày thắng lợi.


