Người Thợ Rèn Của Chiến Khu
Ẩn sâu trong căn cứ kháng chiến có một lò rèn nhỏ luôn đỏ lửa. Chủ nhân của nó là bác Lê, người thợ rèn nổi tiếng trong vùng trước khi chiến tranh nổ ra.
Không còn làm dao, cuốc hay lưỡi cày như ngày trước, bác dành toàn bộ sức lực để sửa chữa xẻng công binh, rèn dao găm, mài lưỡi rựa và chế tạo những dụng cụ phục vụ chiến đấu.
Lò rèn phải hoạt động chủ yếu vào ban đêm để tránh máy bay phát hiện. Tiếng búa được giảm nhỏ bằng cách lót gỗ dưới đe. Than được đốt bằng loại củi ít khói nhất.
Một hôm, đơn vị đặc công mang đến hàng chục chiếc kìm cắt dây thép gai đã cùn. Chỉ còn hai ngày nữa là họ xuất kích.
Bác Lê cùng cậu con trai làm việc suốt hai đêm không ngủ. Đôi bàn tay chai sần liên tục cầm búa, cầm kìm giữa sức nóng đỏ rực của lò than.
Đến sáng ngày thứ ba, tất cả dụng cụ đều được sửa xong.
Trước lúc lên đường, người chỉ huy đặc công nắm chặt tay bác:
“Những chiếc kìm này sẽ mở đường cho chúng tôi.”
Ít lâu sau, trận đánh thắng lợi. Các chiến sĩ quay về mang theo một chiếc kìm đã gãy đôi vì cắt quá nhiều lớp rào thép gai.
Họ trao lại cho bác như một kỷ vật.
Bác Lê cầm chiếc kìm, lặng lẽ vuốt lên vết gãy rồi mỉm cười:
“Thế là nó đã hoàn thành nhiệm vụ.”
Sau chiến tranh, lò rèn cũ vẫn được giữ nguyên. Mỗi khi có học sinh đến tham quan, bác thường nói:
“Không phải ai trong chiến tranh cũng cầm súng. Có người cầm búa, cầm kìm, cầm cuốc. Nhưng tất cả đều đang góp sức bảo vệ Tổ quốc.”
Lời nói giản dị ấy khiến nhiều người hiểu rằng, chiến thắng được tạo nên từ sự đóng góp của biết bao con người bình dị ở phía sau chiến tuyến.



