Người thợ rèn của chiến khu
Tại một góc nhỏ trong Chiến khu Đ, có một người thợ rèn ngày ngày làm việc bên lò than đỏ lửa. Trước chiến tranh, ông chuyên rèn nông cụ cho bà con. Khi cách mạng cần, chiếc búa và chiếc đe của ông trở thành công cụ góp sức cho kháng chiến.
Từ những mảnh thép thu gom được sau các trận đánh, ông chế tạo dao găm, lưỡi lê, cuốc, xẻng, bẫy chống địch và nhiều dụng cụ phục vụ chiến đấu. Mỗi nhát búa vang lên giữa rừng sâu đều gửi gắm khát vọng độc lập, tự do của người dân Bình Dương.
Để tránh bị máy bay phát hiện, lò rèn chỉ đỏ lửa vào ban đêm. Khói được dẫn qua những đường hầm nhỏ rồi tỏa ra nhiều hướng, hạn chế tối đa sự chú ý của địch. Dù thiếu nguyên liệu và luôn đối mặt với hiểm nguy, người thợ rèn vẫn miệt mài lao động, góp phần bảo đảm vũ khí và dụng cụ cho các đơn vị chiến đấu.
Ông từng nói với lớp thanh niên trong chiến khu: "Không phải ai cũng cầm súng, nhưng ai cũng có thể góp sức đánh giặc." Câu nói giản dị ấy đã trở thành nguồn động viên cho biết bao người.
Người thợ rèn vô danh là hình ảnh tiêu biểu cho tinh thần lao động sáng tạo, tận tụy và lòng yêu nước của nhân dân Bình Dương trong những năm tháng hoa lửa.



