Người thợ rèn của chiến khu
Một người thợ rèn dùng đôi bàn tay của mình phục vụ kháng chiến, ngày đêm sửa chữa công cụ, dụng cụ và những vật dụng cần thiết cho bộ đội.
Trong chiến khu, tiếng búa của ông Nguyễn Văn Bình vang lên đều đặn.
Sáng nào cũng vậy, khi sương rừng còn phủ kín những tán cây, ông đã nhóm lò.
Than đỏ rực.
Thanh sắt được nung nóng.
Chiếc búa trên tay ông liên tục nện xuống.
Ông Bình vốn là một người thợ rèn ở quê. Khi kháng chiến bắt đầu, ông rời làng lên chiến khu và tiếp tục nghề cũ.
Có người hỏi:
— Bác không trực tiếp ra trận sao?
Ông cười:
— Ai cũng cầm súng thì lấy ai lo việc phía sau?
Ông sửa cuốc, sửa xẻng, làm những dụng cụ cần thiết cho các đơn vị.
Có hôm ông làm việc đến tận khuya.
Đôi tay chai sần, khuôn mặt luôn lấm bụi than.
Một chiến sĩ trẻ từng mang chiếc cuốc gãy đến nhờ ông sửa. Sáng hôm sau quay lại, anh thấy chiếc cuốc đã được sửa cẩn thận.
— Cháu cảm ơn bác.
Ông Bình chỉ nói:
— Giữ gìn nó. Còn nhiều việc phải làm.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, ông vẫn giữ chiếc búa cũ.
Ông bảo:
— Đó là khẩu súng của tôi trong những năm tháng ấy.



