Người thợ rèn của đơn vị
Bình vốn là thợ rèn trước khi nhập ngũ. Trong đơn vị, anh được giao sửa xẻng, cuốc, dao phát rừng và nhiều dụng cụ phục vụ hành quân.
Lò rèn chỉ là một hố than nhỏ được che kín dưới tán cây. Mỗi tiếng búa đều phải gõ thật khẽ để tránh lộ vị trí. Có đêm, anh làm việc đến sáng chỉ để sửa kịp vài chiếc xẻng cho đơn vị đào công sự.
Sau hòa bình, ông mở lại lò rèn ở quê. Trên bức tường nhỏ, ông treo chiếc búa đã theo mình suốt những năm tháng chiến tranh như một kỷ vật của sự bền bỉ và cống hiến thầm lặng.



