Người Thợ Rèn Giữa Chiến Tranh
Ở một làng quê thuộc Nghệ An năm 1968 có một lò rèn nhỏ của bác Thịnh.
Ngày trước, bác chuyên rèn cuốc, liềm và nông cụ cho bà con.
Khi chiến tranh lan rộng, lò rèn trở thành nơi sửa chữa dụng cụ cho bộ đội và dân công.
Tiếng búa của bác vang lên mỗi ngày từ sáng đến khuya.
Có hôm bác phải thức trắng đêm để kịp hoàn thành hàng trăm lưỡi cuốc phục vụ việc đào công sự.
Một lần, đơn vị bộ đội địa phương cần gấp nhiều dao phát rừng cho nhiệm vụ mở đường.
Thời gian chỉ còn vài ngày.
Bác Thịnh lập tức huy động cả gia đình tham gia.
Người kéo bễ.
Người mài thép.
Người vận chuyển nguyên liệu.
Dưới ánh lửa đỏ rực, những nhát búa vang lên liên tục.
Đôi bàn tay bác chai sần và bỏng rát.
Nhưng bác không hề than vãn.
Đúng hẹn, toàn bộ số dụng cụ được giao đủ cho đơn vị.
Người chỉ huy cảm động nói:
– Bác cũng là một chiến sĩ trên mặt trận hậu phương.
Bác Thịnh chỉ cười hiền:
– Tôi không cầm súng được thì góp sức bằng cây búa vậy.
Sau ngày hòa bình, tiếng búa vẫn vang lên trong ngôi làng nhỏ.
Nhưng mỗi khi nhìn lò rèn đỏ lửa, người dân đều nhớ đến những năm tháng bác Thịnh âm thầm góp sức cho kháng chiến.



