Người thợ rèn làng – giữ lửa nghề trong kháng chiến (Chống Pháp)
Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ở Tiên Sơn có một người thợ rèn già mà ai trong làng cũng quen mặt. Ban ngày, ông vẫn cặm cụi bên lò than đỏ lửa, rèn cuốc, rèn liềm phục vụ bà con sản xuất. Nhưng khi màn đêm buông xuống, công việc của ông lại mang một ý nghĩa khác – âm thầm phục vụ kháng chiến.
Tiếng búa đập chan chát vang lên trong đêm khuya, đều đặn như nhịp tim của làng quê thời chiến. Ánh lửa từ lò rèn hắt lên khuôn mặt đã hằn sâu nếp nhăn, thể hiện sự kiên trì và quyết tâm. Ông tận dụng từng mảnh sắt vụn, từng vật liệu nhỏ bé để chế tạo những dụng cụ cần thiết. Dù thiếu thốn đủ bề, ông chưa bao giờ ngừng tay.
Có những đêm, tiếng máy bay địch vần vũ trên đầu, nhưng ông vẫn kiên trì làm việc. Ông hiểu rằng, những gì mình làm tuy nhỏ bé nhưng lại góp phần tiếp sức cho kháng chiến. Sau này, khi chiến tranh qua đi, lò rèn ấy vẫn còn, nhưng câu chuyện về người thợ rèn năm xưa đã trở thành niềm tự hào của người dân địa phương.



