Người thợ rèn rèn hàng nghìn lưỡi cuốc cho hậu phương tăng gia sản xuất
Câu chuyện kể về một người thợ rèn Hà Tĩnh âm thầm phục vụ hậu phương bằng đôi bàn tay lao động bền bỉ
Trong những năm chiến tranh, khi thanh niên lần lượt lên đường ra trận, hậu phương đứng trước áp lực rất lớn về sản xuất lương thực.
Ông Võ Văn Đức là thợ rèn duy nhất của một vùng quê rộng lớn ở Can Lộc thời điểm đó.
Ngày nào lò rèn của ông cũng đỏ lửa từ sáng sớm đến khuya.
Ông làm cuốc, dao, liềm, xẻng cho bà con tăng gia sản xuất.
Có giai đoạn thiếu sắt nghiêm trọng, ông phải tận dụng các mảnh kim loại cũ, thậm chí nhặt cả xác phương tiện hỏng để tái chế.
Một trận bom từng làm sập hoàn toàn lò rèn của gia đình.
Nhiều người khuyên ông nghỉ vì quá nguy hiểm.
Nhưng chỉ sau ba ngày, ông dựng lại lò mới bằng đất và tre.
Ông nói nếu mình nghỉ thì cả vùng thiếu công cụ sản xuất.
Có những đêm ông làm việc tới sáng để kịp giao nông cụ cho hợp tác xã bước vào vụ mùa.
Tay ông đầy sẹo bỏng, thính lực giảm vì tiếng búa đập liên tục trong nhiều năm.
Sau chiến tranh, nhiều người trong vùng nói rằng họ không quên tiếng búa đêm của ông — âm thanh đã góp phần giữ cho hậu phương không ngừng sản xuất giữa bom đạn.
Ông luôn nói mình không cầm súng ngoài chiến trường nhưng vẫn muốn góp phần theo cách của người thợ quê.



