NGƯỜI THỢ RÈN THẦM LẶNG
Làng Mạnh Tinh (Hải Dương) vốn nổi tiếng với nghề rèn. Năm 1967, anh Lê Công Độ, khi đó 29 tuổi, là thợ rèn giỏi nhất làng. Khi chiến tranh phá hoại diễn ra, làng rèn được giao nhiệm vụ đặc biệt: sản xuất dụng cụ, sửa vũ khí hỏng, và làm chông, bẫy, dao găm cho lực lượng du kích.
Anh Độ lập tổ rèn bí mật dưới hầm nhà mình. Tiếng búa gõ phải bọc bao bố để địch không phát hiện. Có đêm anh thức đến tận sáng vì phải làm gấp lô dao găm cho đơn vị bạn.
Bàn tay anh chai sần, bỏng nước liên tục. Vợ anh khuyên:
– “Ông làm chi mà cực rứa?”
Anh nói:
“Mỗi con dao tao rèn ra, là một người lính sống thêm được chút.”
Một lần, máy bay địch thả bom sát nhà anh. Hầm sập. Anh được kéo ra khỏi đống đất đá nhưng tay bị dập nát.
Bác sĩ nói:
– “Tay ni không rèn được nữa đâu…”
Anh Độ cười nhẹ:
“Tay hỏng thì dùng chân. Lửa còn, người còn.”
Quả thật, anh dùng chân giữ kìm, dùng tay còn lại cầm búa nhẹ, tiếp tục rèn. Chậm hơn, mỏi hơn, đau hơn… nhưng không bỏ cuộc.
Năm 1969, trong khi hỗ trợ sửa vũ khí cho một đơn vị, anh bị thương nặng do sơ suất khi xử lý mìn. Anh hi sinh ngay tại chỗ.
Người trong làng nhớ mãi câu nói cuối cùng của anh:
“Tao làm nghề rèn để bảo vệ làng…
làng còn, thì tao còn.”
Tổ rèn Mạnh Tinh sau này được phong danh hiệu tập thể anh hùng. Tên anh Độ được đặt cho con đường lớn của xã.


