Người thợ rèn trong bản
Người thợ rèn trong bản
Tôi là Nông Văn Phúc, thợ rèn của một bản làng Việt Bắc năm xưa. Trước khi kháng chiến nổ ra, tôi chỉ rèn dao cuốc cho bà con làm nương. Nhưng đến năm 1947, khi quân Pháp tấn công lên Việt Bắc, lò rèn nhỏ của tôi trở thành nơi sửa súng cho bộ đội. Các chiến sĩ thường mang những khẩu súng hỏng đến nhờ sửa gấp. Có đêm tôi thức trắng bên lò than đỏ rực, tay cầm búa gõ liên hồi. Mồ hôi chảy ướt áo nhưng lòng tôi rất vui vì biết mình đang góp sức cho kháng chiến. Một lần, có khẩu súng bị kẹt nòng nặng, ai cũng lo không kịp dùng cho trận đánh sáng hôm sau. Tôi cặm cụi tháo từng bộ phận, mài lại chi tiết rồi lắp ráp cẩn thận. Đến gần sáng, khẩu súng hoạt động bình thường. Người chiến sĩ cầm súng, siết chặt tay tôi cảm ơn rồi vội lên đường. Nhìn các anh khuất dần trong rừng sớm, tôi tin rằng tiếng búa của mình cũng là tiếng góp sức giữ vững chiến khu Việt Bắc anh hùng.



