Người Thợ Rèn Trong Làng
Ông Bảy là thợ rèn duy nhất trong làng. Trước chiến tranh, ông chỉ rèn cuốc, rèn dao cho dân. Nhưng khi kháng chiến nổ ra, lò rèn của ông trở thành nơi chế tạo vũ khí thô sơ cho du kích. Ban ngày, ông vẫn làm việc như bình thường. Ban đêm, lò rèn đỏ lửa, tiếng búa vang lên đều đặn. Mỗi con dao, mỗi lưỡi mác đều được ông làm cẩn thận. Ông nói: “Vũ khí tốt thì người cầm cũng vững tâm hơn.” Một lần, địch nghi ngờ và đến kiểm tra. Ông Bảy nhanh chóng giấu toàn bộ dụng cụ và vũ khí. Khi bị hỏi, ôn
Ông Bảy là thợ rèn duy nhất trong làng. Trước chiến tranh, ông chỉ rèn cuốc, rèn dao cho dân. Nhưng khi kháng chiến nổ ra, lò rèn của ông trở thành nơi chế tạo vũ khí thô sơ cho du kích.
Ban ngày, ông vẫn làm việc như bình thường. Ban đêm, lò rèn đỏ lửa, tiếng búa vang lên đều đặn.
Mỗi con dao, mỗi lưỡi mác đều được ông làm cẩn thận. Ông nói: “Vũ khí tốt thì người cầm cũng vững tâm hơn.”
Một lần, địch nghi ngờ và đến kiểm tra. Ông Bảy nhanh chóng giấu toàn bộ dụng cụ và vũ khí. Khi bị hỏi, ông chỉ cười: “Tôi già rồi, chỉ biết rèn cuốc thôi.”
Chúng không tìm thấy gì và bỏ đi.
Sau chiến tranh, lò rèn vẫn còn, nhưng không còn tiếng búa cho chiến tranh nữa. Ông Bảy lại rèn những công cụ phục vụ cuộc sống.
Nhưng trong ký ức của người dân, ông mãi là người thợ rèn đã góp phần vào cuộc kháng chiến bằng chính đôi tay của mình.


