Bài viết

NGƯỜI THỢ RÈN VŨ KHÍ TRONG RỪNG

Hà Tĩnh17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1951, giữa khu rừng già thuộc chiến khu Việt Bắc, có một lò rèn nhỏ nằm bên dòng suối. Chủ nhân của lò rèn ấy là bác Phúc, một người thợ rèn nổi tiếng trong vùng.

Trước khi kháng chiến bùng nổ, bác Phúc sống bằng nghề rèn dao, cuốc, liềm cho bà con nông dân. Nhưng khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta, bác quyết định dùng đôi tay khéo léo của mình để phục vụ cách mạng.

Lò rèn của bác được chuyển sâu vào trong rừng để tránh sự phát hiện của địch. Ban ngày, khói lửa được che chắn cẩn thận dưới những tán cây rậm rạp. Ban đêm, tiếng búa đập vào đe lại vang lên đều đặn giữa núi rừng.

Nhiệm vụ của bác là sửa chữa súng đạn, chế tạo dao găm, mã tấu và nhiều loại công cụ phục vụ bộ đội, du kích.

Một hôm, đơn vị du kích địa phương mang đến một khẩu súng bị hỏng nặng. Đây là vũ khí duy nhất của tổ chiến đấu.

Người chỉ huy lo lắng nói:

– Nếu không sửa được, chúng tôi rất khó hoàn thành nhiệm vụ.

Bác Phúc nhận khẩu súng, cẩn thận tháo từng bộ phận ra kiểm tra. Dưới ánh đèn dầu leo lét, bác làm việc suốt đêm.

Đến sáng hôm sau, khẩu súng đã hoạt động trở lại bình thường.

Người du kích trẻ xúc động:

– Bác không chỉ sửa súng mà còn tiếp thêm sức mạnh cho chúng cháu.

Những năm tháng ấy, lò rèn nhỏ trong rừng đã góp phần tạo nên hàng trăm vũ khí phục vụ kháng chiến.

Có lần máy bay địch phát hiện khu vực nghi có cơ sở cách mạng và ném bom xuống cánh rừng. Lò rèn bị hư hỏng nặng.

Nhưng chỉ vài ngày sau, bác Phúc cùng bà con lại dựng lên một lò rèn mới.

Bác thường nói:

– Chừng nào còn tiếng búa vang lên, chừng đó kháng chiến còn tiến về phía trước.

Sau hòa bình, lò rèn không còn đỏ lửa như trước. Nhưng câu chuyện về người thợ rèn trong rừng vẫn được người dân nhắc đến như biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần sáng tạo trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn