Bài viết

Người Thợ Sửa Cầu Trên Đường Trường Sơn

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tuyến vận tải chiến lược Đường Trường Sơn thường xuyên bị đánh phá. Những người công binh và thợ sửa cầu phải làm việc ngày đêm để khôi phục các cây cầu bị bom đánh sập, bảo đảm cho các đoàn xe tiếp tục hành quân vào chiến trường. Câu chuyện kể về một người thợ cầu trẻ tuổi gắn bó với những nhịp cầu giữa mưa bom bão đạn.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Phạm Thị Thu Nga (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường Sơn mây phủ ngàn trùng,
Đường đi uốn lượn giữa vùng núi cao.
Ngày đêm xe vẫn nối nhau,
Mang theo sức mạnh gửi vào tiền phương.

Có người thợ trẻ kiên cường,
Gắn đời mình với những đường cầu treo.
Bom rơi đạn nổ cheo leo,
Anh vẫn bám trụ giữa đèo gió sương.

Một cây cầu nhỏ bên đường,
Nối hai bờ suối thân thương bao ngày.
Bỗng trong một trận bom dày,
Nhịp cầu gãy đổ, đất trời rung lên.

Đoàn xe phải đứng triền miên,
Hàng quân chờ đợi giữa miền núi sâu.
Tin truyền đến rất khẩn cầu,
Đội công binh lập tức mau lên đường.

Đêm về lạnh buốt màn sương,
Anh cùng đồng đội soi đường sửa ngay.
Không chờ ánh nắng ban ngày,
Bởi từng phút chậm ảnh hưởng chiến trường.

Dưới chân nước cuộn không ngừng,
Trên đầu máy bay vẫn lùng kiếm tìm.
Những người thợ lặng im lìm,
Đóng từng cọc gỗ bên dòng suối sâu.

Mồ hôi hòa với mưa ngâu,
Tay chai vẫn siết nhịp cầu từng thanh.
Người chuyền gỗ, kẻ kéo dây,
Tiếng búa vang vọng giữa ngày đêm khuya.

Có lần còi báo gần kề,
Mọi người tản vội xuống khe trú mình.
Bom vừa cày nát đồi xanh,
Lại quay trở lại công trình dang dở.

Bởi anh hiểu rất rõ rằng,
Phía sau cây cầu là hàng đoàn quân.
Là lương thực, thuốc men cần,
Là niềm hy vọng góp phần chiến công.

Ba đêm thức trắng giữa rừng,
Cây cầu mới dựng giữa vùng mây sương.
Khi đoàn xe vượt qua đường,
Đèn pha quét sáng cả vùng núi non.

Tiếng còi xe vọng ngân vang,
Như lời cảm ơn gửi ngàn gian lao.
Anh nhìn nhịp cầu lao xao,
Mỉm cười quên hết biết bao nhọc nhằn.

Năm tháng trôi giữa chiến chinh,
Bao cây cầu khác lại hình thành thêm.
Mỗi cây cầu một dấu in,
Của người công binh tận tâm năm nào.

Ngày nay đất nước tự hào,
Đường thông muôn nẻo đi vào tương lai.
Những cây cầu vẫn nối dài,
Như bao ước vọng của người năm xưa.

Trường Sơn gió vẫn đong đưa,
Kể về người thợ giữa mùa chiến tranh.
Không trực tiếp ở chiến hào,
Mà làm nên những chiến công thầm lặng.

Tên anh chẳng có huy chương,
Nhưng trong đất nước vẫn luôn sáng ngời.
Bởi từng nhịp cầu giữa đời,
Đã nâng bước cả một thời Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn