Người Thợ Sửa Cầu Trong Đêm
Con đường vận tải chiến lược nối hậu phương với tiền tuyến luôn là mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ.
Trên tuyến đường ấy có một cây cầu gỗ bắc qua con suối lớn.
Người chịu trách nhiệm sửa chữa cây cầu là chú Lâm, một công nhân giao thông vận tải ngoài ba mươi tuổi.
Ban ngày, máy bay địch liên tục quần thảo.
Hễ cây cầu vừa sửa xong thì bom lại đánh sập.
Nhưng đêm xuống, chú Lâm cùng đồng đội lại xuất hiện.
Một đêm tháng tám năm 1972, sau trận ném bom dữ dội, toàn bộ nhịp cầu giữa bị cuốn trôi.
Nếu không khắc phục trước sáng, hàng chục xe chở đạn và lương thực sẽ bị ùn lại.
Ngay khi nhận lệnh, chú Lâm cùng đội sửa cầu lao vào công việc.
Ánh đèn pin được che kín bằng vải đen để tránh lộ mục tiêu.
Mọi người ngâm mình dưới dòng nước lạnh buốt, đóng từng cọc gỗ xuống lòng suối.
Tiếng búa gõ vang lên đều đặn trong màn đêm.
Đến gần sáng, cây cầu cơ bản hoàn thành.
Bất ngờ, tiếng máy bay phản lực xuất hiện.
Một tốp máy bay địch quay lại đánh phá.
Mọi người lập tức tản ra hai bên bờ.
Bom nổ làm nước suối bắn tung lên trời.
Khi khói bụi tan đi, mọi người thở phào vì cây cầu vẫn đứng vững.
Đúng lúc mặt trời mọc, đoàn xe vận tải đầu tiên lăn bánh qua cầu.
Nhìn những chiếc xe nối đuôi nhau tiến về phía Nam, chú Lâm mỉm cười.
Đôi bàn tay anh rớm máu vì đóng cọc suốt đêm.
Nhưng trong lòng anh tràn đầy niềm vui.
Bởi anh biết rằng mỗi cây cầu được giữ vững là thêm một phần sức mạnh được chuyển tới chiến trường.
Sau chiến tranh, nhiều cây cầu mới được xây dựng kiên cố hơn.
Nhưng những người công nhân năm ấy vẫn được nhắc đến như những chiến sĩ thầm lặng trên mặt trận giao thông vận tải.



