Người Thợ Sửa Máy Giữa Mùa Hoa Lửa
Ông Phạm Văn Chưởng thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Mang theo tinh thần trách nhiệm và ý chí của tuổi trẻ, ông tham gia lực lượng làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia trong những năm tháng biên giới Tây Nam còn đầy khói lửa. Những ngày ở chiến trường Bu-xát (Pursat), cuộc sống của bộ đội và lực lượng phục vụ chiến đấu vô cùng thiếu thốn. Rừng sâu, đường đất lầy lội, phương tiện vận chuyển ít ỏi nên mỗi chiếc xe, mỗi máy phát điện đều trở thành tài sản quý giá của đơn vị. Trong đơn vị, Phạm Văn Chưởng vốn có đôi tay khéo léo nên thường được giao phụ sửa chữa các loại máy móc, đặc biệt là máy nổ phục vụ thông tin liên lạc và sinh hoạt. Công việc không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, nhưng lại âm thầm giữ cho hoạt động của đơn vị không bị gián đoạn giữa chiến trường khắc nghiệt. Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào năm 1983. Hôm ấy, đơn vị đang đóng quân giữa rừng thì chiếc máy phát điện duy nhất bất ngờ hư hỏng nặng sau nhiều ngày hoạt động liên tục. Không có điện, hệ thống thông tin liên lạc có nguy cơ bị cắt đứt, trong khi phía trước đang chuẩn bị triển khai nhiệm vụ quan trọng. Giữa đêm tối, dưới cơn mưa rừng nặng hạt, ông Chưởng cùng vài đồng đội tháo tung chiếc máy để sửa chữa. Thiếu dụng cụ, thiếu cả ánh sáng, anh phải dùng chiếc đèn pin nhỏ ngậm trên miệng để nhìn từng chi tiết máy. Sau nhiều giờ loay hoay, tay đầy dầu nhớt và nhiều lần bị điện giật nhẹ, cuối cùng tiếng máy nổ vang lên giữa màn đêm khiến cả đơn vị vỡ òa vui mừng. Một người đồng đội lúc đó xúc động nói:
“Có điện rồi, vậy là anh em phía trước yên tâm làm nhiệm vụ”. Nhưng khi mọi người nghỉ ngơi, ông Chưởng vẫn lặng lẽ ngồi kiểm tra lại máy thêm lần nữa vì sợ sự cố tái diễn. Đối với ông, giữ cho máy móc hoạt động ổn định cũng giống như giữ nhịp sống cho cả đơn vị giữa chiến trường. Sau này nhắc lại chuyện cũ, Phạm Văn Chưởng chỉ cười hiền:
“Hồi đó nghĩ đơn giản lắm, mình làm được gì để giúp anh em thì cố hết sức thôi”. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những tháng ngày “hoa lửa” vẫn còn in sâu trong tâm trí người lính năm xưa. Điều đáng quý ở ông không chỉ là tinh thần vượt khó, mà còn là trách nhiệm và sự tận tụy trong từng công việc nhỏ nhất. Câu chuyện của ông Phạm Văn Chưởng cho thấy rằng giữa chiến tranh, không chỉ những người nơi tuyến đầu mới làm nên chiến công. Có những con người âm thầm phía sau, bằng đôi tay lao động và trái tim trách nhiệm, đã góp phần giữ vững sự sống, niềm tin và sức mạnh cho đồng đội giữa những năm tháng gian lao nhất.



