NGƯỜI THỢ SỬA RADIO
Nhân vật: Cựu chiến binh Đặng Văn Phúc
Bối cảnh: Một đơn vị chiến đấu thời chiến
Trong đơn vị ngày ấy có một người lính rất đặc biệt.
Anh không nổi tiếng vì chiến công.
Cũng không phải người thường xuyên xuất hiện ở tuyến đầu.
Công việc của anh là sửa những chiếc radio.
Tên anh là Đặng Văn Phúc.
Những chiếc radio thời ấy là phương tiện quan trọng để đơn vị tiếp nhận thông tin.
Có chiếc bị hỏng do thời tiết.
Có chiếc cũ đến mức nhiều bộ phận đã xuống cấp.
Phúc luôn kiên nhẫn ngồi sửa.
Anh có một chiếc hộp nhỏ đựng đủ thứ linh kiện.
Một lần, chiếc radio của đơn vị bất ngờ mất tín hiệu.
Mọi người lo lắng.
Phúc tháo từng bộ phận ra kiểm tra.
Anh ngồi hàng giờ.
Cuối cùng, anh phát hiện một chi tiết rất nhỏ bị hỏng.
Nhưng không có linh kiện thay thế.
Phúc suy nghĩ rất lâu.
Anh tìm một bộ phận tương tự từ chiếc máy cũ khác rồi cẩn thận điều chỉnh.
Đến tối, chiếc radio hoạt động trở lại.
Một người đồng đội vỗ vai:
“Thế mà cứ tưởng hỏng hẳn rồi.”
Phúc cười:
“Đồ vật cũng như con người, có khi chỉ cần tìm đúng chỗ hỏng là lại hoạt động được.”
Những năm sau đó, anh vẫn tiếp tục công việc của mình.
Sửa máy.
Kiểm tra máy.
Bảo quản thiết bị.
Những công việc tưởng như nhỏ bé ấy diễn ra mỗi ngày.
Khi chiến tranh kết thúc, Phúc trở về quê.
Ông mở một cửa hàng sửa đồ điện nhỏ.
Radio, tivi, quạt điện, chiếc máy nào hỏng ông cũng nhận sửa.
Có người hỏi:
“Ngày trước ông sửa máy cho đơn vị, bây giờ vẫn sửa à?”
Ông cười:
“Ngày trước sửa để phục vụ chiến trường. Bây giờ sửa để phục vụ cuộc sống.”
Nhiều năm sau, căn cửa hàng nhỏ vẫn còn đó.
Một chiếc radio cũ được ông đặt trên giá.
Ông bảo:
“Cái này không còn nghe được nữa.”
“Thế sao ông vẫn giữ?”
Phúc nhìn nó rồi đáp:
“Để nhớ rằng trong chiến tranh, có những người không cầm súng ngoài trận địa nhưng vẫn góp sức theo cách của mình.”
Ông gọi họ là những người lặng thầm giữ cho công việc chung không bị gián đoạn.



