Người thợ sửa súng giữa rừng sâu
Năm 1969, giữa những cánh rừng già Trường Sơn mịt mù khói bom, có một tổ quân giới nhỏ nằm sâu dưới chân núi đá. Nơi ấy không trực tiếp cầm súng xung phong ngoài mặt trận, nhưng lại giữ vai trò vô cùng quan trọng đối với những người lính chiến đấu nơi tuyến lửa.
Trong căn lán lợp lá cọ đơn sơ ấy có người thợ sửa súng tên Hoàng Văn Dũng.
Dũng vốn là thợ cơ khí ở Hà Nội trước khi nhập ngũ. Đôi bàn tay anh từng quen sửa:
Xe đạp
Máy tiện
Và những chiếc máy móc trong xưởng cơ khí
Khi chiến tranh ác liệt, anh tình nguyện vào lực lượng quân giới.
Ngày lên đường, cha anh dặn:
“Người lính cần khẩu súng như người dân cần cái cày… con cố giữ cho súng luôn nổ được nhé.”
Dũng ghi nhớ lời cha suốt cuộc đời.
Tổ quân giới nơi anh công tác nằm giữa rừng sâu để tránh máy bay phát hiện.
Xưởng sửa chữa chỉ là:
Một căn lán bằng tre nứa
Một chiếc bàn gỗ cũ
Vài chiếc búa, kìm
Và chiếc đèn dầu leo lét mỗi đêm
Nhưng nơi ấy lúc nào cũng đỏ lửa.
Ngày nào cũng có bộ đội mang súng hỏng tới:
Súng bị kẹt đạn
Nòng súng cong vì bom
Hay những khẩu AK đã sờn mòn sau nhiều trận đánh
Dũng cùng đồng đội gần như làm việc suốt ngày đêm.
Tiếng giũa sắt, tiếng búa gõ vang lên giữa rừng già.
Có những hôm thương binh vừa chuyển qua, bộ đội chiến đấu lại vội mang súng tới sửa để kịp quay lại mặt trận.
Một chiến sĩ trẻ từng nói:
“Ra trận mà súng hỏng thì nguy hiểm lắm… nhờ các anh quân giới tụi em mới yên tâm chiến đấu.”
Nghe vậy, Dũng chỉ cười:
“Tụi tôi không ra trận… nhưng khẩu súng của các cậu thì phải ra trận được.”
Công việc giữa chiến trường vô cùng thiếu thốn.
Nhiều linh kiện không có sẵn.
Những người thợ quân giới phải tận dụng:
Mảnh kim loại từ xác bom
Lò xo cũ
Và cả phụ tùng tháo từ những khẩu súng hỏng nặng
Có lần một khẩu đại liên bị hỏng bộ phận khóa nòng đúng trước trận đánh lớn.
Đơn vị ngoài mặt trận liên tục thúc giục:
“Nếu không sửa kịp sẽ rất nguy hiểm!”
Dũng cùng đồng đội thức trắng hai đêm liền.
Dưới ánh đèn dầu yếu ớt, anh cặm cụi:
Mài từng chi tiết nhỏ
Chỉnh lại lò xo
Và thử đi thử lại hàng chục lần
Đôi tay rớm máu vì sắt cứa.
Mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
Đến gần sáng, khẩu súng cuối cùng cũng hoạt động trở lại.
Khi người chiến sĩ tới nhận súng, anh xúc động siết chặt tay Dũng:
“Các anh đã cứu cả đơn vị tôi rồi.”
Những lời như vậy khiến người thợ quân giới quên hết mệt nhọc.
Nhưng công việc nơi rừng sâu chưa bao giờ an toàn.
Máy bay địch thường xuyên trinh sát khu vực Trường Sơn.
Mỗi lần nghe tiếng động cơ vọng tới, cả tổ phải:
Tắt lửa
Phủ lá ngụy trang
Và nhanh chóng xuống hầm trú ẩn
Có lần bom rơi rất gần xưởng sửa chữa.
Sức ép làm căn lán rung chuyển dữ dội.
Một góc lán bị sập.
Nhiều dụng cụ văng tung tóe.
Khi khói bụi tan đi, việc đầu tiên Dũng làm không phải kiểm tra bản thân…
Mà là chạy tới ôm lấy chiếc thùng đựng linh kiện sửa súng.
Đồng đội nhìn anh bật cười:
“Bom còn chưa sợ, lại sợ mất đồ nghề à?”
Dũng phủi bụi đất trên áo rồi đáp:
“Mất đồ nghề thì lấy gì sửa súng cho bộ đội.”
Giữa chiến tranh khốc liệt, những người thợ quân giới âm thầm góp sức bằng chính đôi tay của mình.
Họ không xuất hiện nhiều trên mặt báo.
Không trực tiếp cầm súng ngoài chiến hào.
Nhưng từng khẩu súng họ sửa chữa lại góp phần bảo vệ biết bao người lính nơi tiền tuyến.
Một đêm mùa mưa, đơn vị hành quân ghé qua nghỉ gần xưởng sửa súng.
Trong số đó có người lính trẻ tên Hòa mang theo khẩu AK bị hỏng cò súng.
Hòa lo lắng:
“Mai tụi em đánh trận rồi… sửa kịp không anh?”
Dũng nhận khẩu súng, lau sạch bùn đất rồi nói:
“Yên tâm… sáng mai cậu có súng tốt để chiến đấu.”
Đêm ấy, mặc cho mưa rừng xối xả trên mái lán, Dũng vẫn ngồi bên bàn sửa súng tới gần sáng.
Khi trao lại khẩu súng cho Hòa, anh còn cẩn thận dặn:
“Giữ gìn nó nhé… và nhớ trở về.”
Vài tháng sau, Hòa quay lại tìm Dũng.
Người lính trẻ ôm chầm lấy anh:
“Nhờ khẩu súng anh sửa… tụi em giữ được chốt rồi.”
Khoảnh khắc ấy, Dũng thấy mọi hy sinh đều xứng đáng.
Ngày đất nước hòa bình, người thợ quân giới năm xưa trở về quê.
Trong căn nhà nhỏ của mình, ông vẫn giữ:
Chiếc búa cũ
Bộ đồ nghề đã gỉ sét
Và vài mảnh kim loại nhặt từ chiến trường Trường Sơn
Mỗi lần nhìn lại, ông nhớ về:
Những đêm thức trắng sửa súng
Tiếng bom vọng giữa rừng sâu
Và những người lính trẻ từng mang súng đến xưởng quân giới năm nào
“Người thợ sửa súng giữa rừng sâu” không chỉ là câu chuyện về một người lính hậu cần…
Mà còn là biểu tượng của:
Sự tận tụy
Tinh thần trách nhiệm
Và những cống hiến thầm lặng góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc



