NGƯỜI THỢ SỬA SÚNG KHÔNG TÊN
Trong xưởng sửa chữa dã chiến, có một người thợ ít nói, ai cũng quen gọi là “chú Ba”. Chú không trực tiếp cầm súng ra trận, nhưng mỗi khẩu súng qua tay chú đều được sửa chữa cẩn thận, sẵn sàng cho những trận đánh sinh tử. Có những đêm, chú Ba làm việc đến kiệt sức, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Chú hiểu rằng, chỉ cần một trục trặc nhỏ cũng có thể khiến đồng đội gặp nguy hiểm ngoài chiến trường. Khi được hỏi vì sao không xin ra tuyến đầu, chú chỉ cười: “Ở đâu cần mình, ở đó là chiến đấu”. Với chú, gó
Trong xưởng sửa chữa dã chiến, có một người thợ ít nói, ai cũng quen gọi là “chú Ba”. Chú không trực tiếp cầm súng ra trận, nhưng mỗi khẩu súng qua tay chú đều được sửa chữa cẩn thận, sẵn sàng cho những trận đánh sinh tử.
Có những đêm, chú Ba làm việc đến kiệt sức, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Chú hiểu rằng, chỉ cần một trục trặc nhỏ cũng có thể khiến đồng đội gặp nguy hiểm ngoài chiến trường.
Khi được hỏi vì sao không xin ra tuyến đầu, chú chỉ cười: “Ở đâu cần mình, ở đó là chiến đấu”. Với chú, góp sức thầm lặng cũng quan trọng như trực tiếp xông pha.
Chiến tranh kết thúc, tên chú Ba không xuất hiện trong những bản danh sách chiến công. Nhưng trong ký ức của những người lính từng cầm súng ra trận, người thợ sửa súng lặng lẽ ấy là một phần không thể thiếu của thời hoa lửa.


