NGƯỜI THỢ SỬA XE ĐẠP
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người thợ sửa xe đạp trong làng từng giúp rất nhiều người đi đường.
Ai có xe hỏng đều tìm đến ông.
Ông sửa rất nhanh.
Một chàng trai trẻ thường ghé qua.
Mỗi lần xe có vấn đề, ông đều giúp.
Một hôm, chàng trai nói:
“Sau này cháu về, cháu sẽ học nghề bác.”
Ông cười:
“Thế thì bác chờ.”
Nhưng người trẻ ấy không trở về.
Nhiều năm sau, người thợ đã già.
Cửa hàng vẫn còn nhưng nhỏ hơn trước.
Một hôm, một người đàn ông trung niên bước vào.
Ông nói:
“Bác còn nhớ cháu không?”
Người thợ nhìn thật lâu.
Đó là một người bạn của chàng trai năm xưa.
Ông mang đến một chiếc xe đạp cũ.
“Đây là xe của anh ấy.”
Người thợ sờ lên tay lái.
Ông nhớ lại những ngày người trẻ thường đạp xe qua cửa hàng.
Hai người ngồi kể chuyện rất lâu.
Chiếc xe sau đó được gia đình giữ lại.
Nó không còn chạy tốt.
Nhưng mỗi khi nhìn thấy, họ lại nhớ đến một chàng trai từng đạp xe qua những con đường làng.
Những đồ vật cũ đôi khi giống như những trang sách.
Chỉ cần mở ra, một câu chuyện cũ lại hiện về.



