Bài viết

người thợ sửa xe trên tuyến đường trường sơn

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
người thợ sửa xe trên tuyến đường trường sơn

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn không chỉ là con đường vận chuyển chiến lược mà còn là nơi ghi dấu biết bao sự hy sinh thầm lặng của những con người ngày đêm góp sức cho tiền tuyến. Ngoài các chiến sĩ lái xe, thanh niên xung phong hay bộ đội công binh, còn có những người thợ sửa xe âm thầm làm việc giữa núi rừng bom đạn để giữ cho các đoàn xe không bị ngưng trệ. Câu chuyện về người thợ máy trẻ Nguyễn Văn Dũng là một trong những câu chuyện xúc động của thời hoa lửa.

Nguyễn Văn Dũng sinh ra trong một gia đình lao động ở Hải Phòng. Cha anh là công nhân sửa chữa đầu máy xe lửa nên từ nhỏ Dũng đã quen với tiếng búa, tiếng máy và mùi dầu mỡ. Anh rất thích tháo lắp máy móc và thường giúp cha sửa những chiếc xe cũ trong xưởng.

Khi chiến tranh leo thang, nhiều đoàn xe vận tải được điều động vào tuyến Trường Sơn để chi viện cho miền Nam. Dũng tình nguyện nhập ngũ và được phân công vào đơn vị kỹ thuật sửa chữa xe quân sự.

Năm ấy anh vừa tròn hai mươi tuổi.

Công việc của người thợ sửa xe trên tuyến lửa vô cùng vất vả. Những chiếc xe vận tải sau nhiều ngày băng rừng vượt núi thường hỏng hóc nặng vì đường xấu và bom đạn. Các tổ sửa chữa phải làm việc suốt ngày đêm để kịp thời cho xe tiếp tục hành quân.

Xưởng sửa chữa của đơn vị chỉ là vài mái lán dựng dưới tán rừng già. Dụng cụ thiếu thốn, phụ tùng khan hiếm nên nhiều khi mọi người phải tận dụng những mảnh sắt cũ để thay thế.

Dũng là người chăm chỉ và rất giỏi về máy móc. Có những chiếc xe tưởng như không thể sửa được, qua bàn tay anh lại có thể nổ máy chạy tiếp.

Các bác tài xế thường nói vui:
“Qua tay Dũng là xe nào cũng sống lại.”

Ngoài sửa xe, anh còn tranh thủ hướng dẫn đồng đội cách khắc phục hỏng hóc đơn giản trên đường hành quân. Dù làm việc vất vả, khuôn mặt anh lúc nào cũng lấm lem dầu mỡ nhưng luôn giữ nụ cười lạc quan.

Một đêm mùa khô năm 1972, đơn vị nhận được tin khẩn: một đoàn xe chở đạn vào chiến trường bị bom đánh hỏng nhiều chiếc ngay tại một trọng điểm nguy hiểm. Nếu không sửa kịp trước sáng, đoàn xe sẽ trở thành mục tiêu cho máy bay địch tiếp tục tấn công.

Ngay lập tức, Dũng cùng tổ kỹ thuật mang dụng cụ lên đường.

Khi đến nơi, cảnh tượng hiện ra giữa màn đêm khiến ai cũng nghẹn lòng. Nhiều chiếc xe nằm nghiêng bên đường, bánh xe vỡ nát, động cơ hỏng hóc sau trận bom dữ dội. Mùi khói và đất cháy vẫn còn nồng nặc trong không khí.

Không ai kịp nghỉ ngơi, tất cả nhanh chóng bắt tay vào sửa chữa.

Dũng phụ trách một chiếc xe chở đạn bị hỏng nặng phần động cơ. Nếu không khởi động lại được, số đạn trên xe sẽ không thể tới chiến trường đúng thời gian quy định.

Anh nằm sát dưới gầm xe giữa bùn đất để tháo từng bộ phận hỏng hóc. Mồ hôi hòa lẫn dầu máy chảy đen cả khuôn mặt.

Đúng lúc công việc gần hoàn thành, tiếng máy bay địch bất ngờ vọng tới từ xa.

Tiếng còi báo động vang lên dồn dập khắp cánh rừng.

Mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn, nhưng Dũng phát hiện chiếc xe chở đạn vẫn chưa thể nổ máy. Nếu để nguyên trên đường, chỉ cần một quả bom trúng đích, toàn bộ số đạn có thể phát nổ rất nguy hiểm.

Không chút chần chừ, anh quyết định ở lại tiếp tục sửa chữa.

Bom bắt đầu dội xuống khu vực trọng điểm. Đất đá rung chuyển dữ dội, nhiều cây rừng gãy đổ xung quanh. Nhưng người thợ trẻ vẫn kiên trì bên động cơ chiếc xe.

Cuối cùng, sau nhiều lần thử, tiếng động cơ bất ngờ vang lên giữa màn đêm.

Chiếc xe đã hoạt động trở lại.

Dũng lập tức trèo lên cabin đưa xe rời khỏi khu vực nguy hiểm. Nhưng đúng lúc ấy, một loạt bom khác tiếp tục trút xuống con đường phía sau.

Sức ép dữ dội khiến chiếc xe chao mạnh. Dũng bị thương nặng bởi mảnh bom găm vào người.

Khi đồng đội chạy tới nơi, anh vẫn cố gắng giữ tay lái để chiếc xe không lao xuống vực.

Dù đau đớn, anh vẫn hỏi trong hơi thở yếu dần:
“Đoàn xe… còn tiếp tục đi được không?”

Người chỉ huy nghẹn ngào trả lời:
“Đi được rồi đồng chí ạ.”

Nghe vậy, người thợ sửa xe trẻ khẽ mỉm cười rồi lặng lẽ nhắm mắt giữa núi rừng Trường Sơn.

Nhờ sự hy sinh của anh, đoàn xe chở đạn hôm ấy vẫn tiếp tục hành trình vào Nam đúng kế hoạch.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều đồng đội cũ vẫn nhớ mãi hình ảnh chàng trai trẻ với đôi bàn tay đầy dầu mỡ ngày đêm giữ cho những bánh xe không ngừng lăn trên tuyến lửa.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Dũng là hình ảnh đẹp của những người lính kỹ thuật trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần to lớn vào thắng lợi của dân tộc.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình và những con đường năm xưa đã nối liền mọi miền Tổ quốc, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn sự hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước và tiếp tục gìn giữ những giá trị tốt đẹp mà bao thế hệ đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn