NGƯỜI THỢ SỬA XE TRONG ĐÊM
Có một người đàn ông trong làng mà nhiều cựu chiến binh vẫn nhớ.
Ông không phải người lính.
Ông là một người thợ sửa xe.
Trong chiến tranh, ông làm công việc sửa chữa những chiếc xe vận tải phục vụ kháng chiến.
Công việc thường diễn ra vào ban đêm.
Những chiếc xe sau khi đi qua các tuyến đường bị đánh phá thường trở về trong tình trạng hư hỏng.
Ông cùng đồng đội nhanh chóng sửa chữa để xe tiếp tục lên đường.
Có khi thiếu phụ tùng.
Ông phải tự chế.
Có khi không đủ dụng cụ.
Ông tìm cách tận dụng những vật liệu có sẵn.
Có những đêm sửa xe đến sáng.
Mệt nhưng không ai nghỉ.
Bởi họ hiểu rằng một chiếc xe không hoạt động có thể khiến cả một chuyến hàng bị chậm.
Một lần, trong lúc sửa xe, ông bị thương do mảnh bom.
Vết thương không quá nặng.
Ông băng lại rồi tiếp tục làm việc.
Một người hỏi:
“Không nghỉ sao?”
Ông chỉ trả lời:
“Xe còn phải đi.”
Câu nói đơn giản ấy trở thành điều mà đồng đội nhớ mãi.
Sau chiến tranh, ông trở về nghề sửa xe bình thường.
Không ai gọi ông là anh hùng.
Nhưng những người từng làm việc cùng ông đều biết rằng ông đã đóng góp một phần vào những chuyến xe ra tiền tuyến.
Câu chuyện ấy giúp tôi hiểu rằng trong chiến tranh, mỗi người đều có một vị trí.
Có người trực tiếp chiến đấu.
Có người vận chuyển.
Có người sửa đường.
Có người sửa xe.
Có người sản xuất lương thực.
Không có đóng góp nào là nhỏ bé nếu nó phục vụ cho mục tiêu chung.
Ngày hôm nay cũng vậy.
Một đất nước phát triển không thể chỉ dựa vào một vài người.
Mỗi người đều có thể đóng góp bằng công việc của mình.
Điều quan trọng là làm việc bằng trách nhiệm và lòng tự trọng.
Đó là bài học tôi nhận được từ người thợ sửa xe trong đêm.


