NGƯỜI THỢ TRẺ VÀ MỘT LỜI HẸN VỚI TỔ QUỐC
Nguyễn Văn Trỗi là một người thợ trẻ đã trở thành biểu tượng của thế hệ thanh niên Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Cuộc đời ngắn ngủi của anh gắn với lòng yêu nước, niềm tin và sự kiên cường trước thử thách.
Có những người bước vào lịch sử từ những chiến trường lớn.
Cũng có những người bước vào lịch sử từ một công việc rất bình dị.
Nguyễn Văn Trỗi là một người như thế.
Anh từng là một người thợ điện.
Một công việc tưởng như chẳng liên quan gì đến những trang sử hào hùng.
Nhưng trong những năm đất nước chìm trong chiến tranh, mỗi người đều phải tự trả lời một câu hỏi:
Nếu Tổ quốc cần, mình sẽ làm gì?
Nguyễn Văn Trỗi đã có câu trả lời của riêng mình.
Anh sinh năm 1940 tại Quảng Nam. Tuổi thơ của anh gắn với cuộc sống lao động bình dị. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, người thanh niên ấy đã tham gia hoạt động cách mạng.
Anh không phải một vị tướng.
Không phải một nhà lãnh đạo.
Anh chỉ là một người thợ trẻ.
Nhưng chính những người bình dị như anh đã tạo nên sức mạnh của cả một dân tộc.
Năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi tham gia thực hiện nhiệm vụ nhằm chống lại kế hoạch chiến tranh của đối phương.
Trong quá trình hoạt động, anh bị bắt.
Những ngày tháng trong nhà tù là những ngày thử thách khắc nghiệt.
Nhưng trước sức ép và sự đe dọa, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ vững khí tiết.
Anh không từ bỏ lý tưởng.
Không phản bội đồng đội.
Không khuất phục trước kẻ thù.
Đó là lúc một người thợ trẻ trở thành biểu tượng.
Không phải bởi anh có trong tay vũ khí mạnh.
Mà bởi anh có một thứ mạnh hơn:
Niềm tin.
Ngày nay, khi nhìn lại cuộc đời Nguyễn Văn Trỗi, điều khiến nhiều người xúc động chính là tuổi đời của anh.
Anh hy sinh khi mới hai mươi bốn tuổi.
Hai mươi bốn tuổi.
Đó là tuổi của những ước mơ.
Tuổi của những dự định.
Tuổi mà một người trẻ hôm nay có thể đang học đại học, bắt đầu công việc đầu tiên hoặc suy nghĩ về tương lai của mình.
Nguyễn Văn Trỗi cũng từng có những ước mơ như thế.
Nhưng chiến tranh đã khiến anh phải lựa chọn.
Và anh đã chọn Tổ quốc.
Có lẽ vì vậy mà câu chuyện về anh không chỉ thuộc về lịch sử.
Nó còn thuộc về tuổi trẻ.
Bởi mỗi thế hệ thanh niên đều có một "thời của mình".
Thế hệ của Nguyễn Văn Trỗi có nhiệm vụ giành độc lập.
Thế hệ hôm nay có nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ đất nước trong hòa bình.
Hai nhiệm vụ khác nhau.
Nhưng đều cần một phẩm chất giống nhau:
Trách nhiệm.
Nếu thế hệ trước đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ từng tấc đất, thì thế hệ hôm nay phải dùng tuổi trẻ để xây dựng từng bước phát triển của quê hương.
Học tập tốt hơn.
Làm việc tốt hơn.
Sống tử tế hơn.
Dám sáng tạo.
Dám cống hiến.
Dám chịu trách nhiệm về những lựa chọn của mình.
Đó chính là cách người trẻ hôm nay viết tiếp câu chuyện của Nguyễn Văn Trỗi.
Điều đáng quý ở những người như anh là họ không bao giờ tự nhận mình vĩ đại.
Họ chỉ làm điều mà họ tin là đúng.
Và chính sự bình dị ấy làm nên vẻ đẹp của người anh hùng.
Một người thợ trẻ.
Một cuộc đời ngắn ngủi.
Một niềm tin không lay chuyển.
Những điều ấy đã đủ để cái tên Nguyễn Văn Trỗi vượt qua thời gian.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Đất nước hôm nay đã hòa bình.
Những người trẻ không còn phải sống giữa tiếng bom đạn.
Nhưng câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi vẫn còn được kể.
Không phải để chúng ta sống mãi trong quá khứ.
Mà để chúng ta hiểu rằng hòa bình hôm nay có giá trị lớn đến nhường nào.
Và rằng mỗi thế hệ đều có trách nhiệm bảo vệ những thành quả mà cha anh đã đánh đổi bằng tuổi xuân.
Nếu có thể gửi một lời đến người thợ trẻ năm ấy, có lẽ chúng ta chỉ cần nói:
Anh đã giữ trọn lời hẹn với Tổ quốc.
Còn chúng tôi – những người trẻ được sống trong hòa bình – sẽ cố gắng giữ trọn lời hẹn của thế hệ mình.



