NGƯỜI THỢ XÂY VÀ BỨC TƯỜNG ĐẦU TIÊN
Sau ngày trở về, ông Khải làm nghề xây dựng.
Công trình đầu tiên ông tham gia là sửa lại trường học trong làng.
Ngôi trường bị hư hỏng nhiều.
Mái dột.
Tường nứt.
Bàn ghế thiếu.
Ông cùng mọi người sửa từng phần.
Ngày khánh thành, trẻ con đến lớp.
Ông đứng bên ngoài nhìn.
Ông nói mình chưa từng nghĩ sau này sẽ xây trường.
Nhưng ông thích nhìn trẻ con đi học.
Ông nói đó là hình ảnh đẹp nhất của thời bình.
Nhiều năm sau, trường được xây mới.
Bức tường cũ bị phá.
Ông xin giữ lại một viên gạch.
Người khác thấy lạ.
Ông bảo viên gạch đó nhắc ông nhớ về những ngày đầu xây dựng lại quê hương.
Ông đem viên gạch về đặt trong vườn.
Con cháu hỏi tại sao phải giữ một viên gạch cũ.
Ông nói mỗi thế hệ đều có những viên gạch đầu tiên.
Có người đặt viên gạch xây nhà.
Có người đặt viên gạch xây trường.
Có người đặt viên gạch xây cầu.
Những viên gạch ấy ghép lại thành cuộc sống hôm nay.
Viên gạch nằm trong vườn.
Không có giá trị vật chất.
Nhưng có giá trị ký ức.
Nó nhắc người ta rằng hòa bình không chỉ là ngày tiếng súng dừng lại.
Hòa bình còn là những ngày người dân cùng nhau xây lại trường học, đường làng và mái nhà.


