Người thợ xẻ xích xe tăng dưới gầm cầu tàu
Người thợ xẻ xích xe tăng dưới gầm cầu tàu
Nhân chứng kể: Ông Bùi Văn Tự (Cựu chiến binh Biệt động Hải quân, Đội quân ngầm Vũng Rô)
"Vũng Rô là bến đỗ của những con tàu Không số huyền thoại chở vũ khí từ miền Bắc chi viện cho miền Nam. Để bảo vệ bí mật cho bến, đội biệt động hải quân chúng tôi phải sống dưới những gầm cầu tàu cũ nát, ngâm mình trong nước biển mặn chát suốt ngày đêm để sẵn sàng bốc dỡ hàng hóa hoặc đánh trả khi bị lộ. Đầu năm 1967, địch phát hiện ra một tàu của ta bị mắc cạn, chúng điều một lữ đoàn xe tăng đến phong tỏa bãi biển hòng chiếm tàu.
Được lệnh phải phá hủy xích xe tăng của chiếc đi đầu để làm kẹt đội hình địch, tôi và đồng chí nữa tên Hải nhận nhiệm vụ cảm tử. Đêm tối đen, hai đứa ngậm ống thở, bơi ngầm dưới mặt nước buốt giá, áp sát vào chiếc xe tăng M41 đang đỗ sát mép nước cầu tàu. Sóng biển đánh dồn dập, tiếng động cơ xe tăng nổ xình xịch ngay trên đầu. Chúng tôi không dùng bộc phá vì sợ ánh lửa làm lộ trận địa bến, mà dùng một loại cưa sắt đặc chế của công binh thủy.
Tôi giữ thăng bằng dưới nước, Hải trồi lên một nửa, dùng hai tay kéo cưa xẻ từng thớ thép của mắt xích xe tăng. Tiếng cưa xèn xẹt bị tiếng sóng biển và tiếng gió rít át đi. Nước biển mặn mòi chát chúa lọt vào miệng, vào vết thương cũ đau rát, nhưng Hải vẫn cưa liên tục không ngừng nghỉ suốt ba tiếng đồng hồ. Khi mắt xích chính bị đứt rời một nửa, sáng hôm sau chiếc xe vừa lăn bánh đã bị đứt xích, quay ngang làm chặn đứng cả đoàn xe phía sau, tạo thời cơ cho quân ta nổ súng tiêu diệt. Hải hy sinh trong trận pháo kích sau đó, nhưng cái dáng cưa sắt bền bỉ dưới sóng biển Vũng Rô của anh mãi là tượng đài trong lòng tôi."



