Người thổi kèn trên đồi A1
Ông là người lính trinh sát tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Câu chuyện của ông không kể về những trận đánh dữ dội, mà về những phút giây hiếm hoi của tuổi trẻ và hy vọng giữa chiến hào - khi ông được giao nhiệm vụ thổi kèn báo thức và động viên đồng đội mỗi buổi sáng.
Trong chiến hào tại đồi A1, mỗi bình minh đều bắt đầu bằng âm thanh trong trẻo của chiếc kèn đồng - món quà kỷ niệm từ người chỉ huy đại đội. Tâm bảo rằng: "Trong chiến tranh, một tiếng kèn như một lời hứa về ngày mai." Những tưởng trong biển lửa và bom đạn, tiếng kèn sẽ bị chìm lấp, thế nhưng đồng đội ông nói rằng đó như một tín hiệu của sự sống. Với ông, vào tháng 3 năm 1954, bên kia chiến hào của địch yên ắng hơn khi những âm thanh dân tộc vang lên. Sau đó, Tâm và đơn vị của ông (Trung đoàn 88, Đại đoàn 308) tham gia đợt tổng công kích cuối cùng vào ngày 7 tháng 5. Ông nhớ mãi ngày lịch sử ấy: những người lính vượt qua rừng đại ngàn, vác trên vai khúc kèn như mang theo khát vọng hòa bình. Gia đình ông có ba người con trai nhập ngũ, hai người đã ngã xuống, ông mang theo hình bóng họ tiếp tục hành quân. Cuối đời, chiếc kèn vẫn nằm trên bàn thờ, trở thành chứng tích của một thời "hoa và lửa" hào hùng.



