Người Thổi Sáo Giữa Rừng Đêm
Giữa những ngày gian khổ của Chiến dịch Điện Biên Phủ, có những người lính trẻ mang theo cây sáo nhỏ để xua đi nỗi mệt mỏi. Tiếng sáo giữa rừng Tây Bắc trở thành ký ức ấm áp giữa chiến tranh khốc liệt.
Năm 1954, trên những cung đường rừng Tây Bắc dẫn vào Điện Biên, đoàn quân hành quân không ngừng nghỉ ngày đêm. Chiến sĩ Trần Can khi ấy còn rất trẻ, vừa rời quê nhà đã theo đơn vị tiến về mặt trận. Hành quân dài ngày trong rừng sâu khiến ai cũng mệt mỏi, nhưng tinh thần chiến đấu vẫn rất cao. Trong ba lô của Can luôn có một cây sáo trúc nhỏ do người cha tặng trước lúc lên đường. Mỗi khi đơn vị dừng chân giữa rừng, anh lại ngồi tựa gốc cây thổi vài khúc dân ca. Tiếng sáo vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng khiến đồng đội như quên đi cái đói, cái lạnh và cả sự nguy hiểm đang chờ phía trước. Có đêm mưa lớn, cả đơn vị trú tạm dưới mái lá rừng. Ngoài kia sấm chớp rạch ngang bầu trời, nhưng trong lán nhỏ, tiếng sáo của Trần Can vẫn vang lên nhẹ nhàng. Một chiến sĩ ngồi cạnh nói: — “Nghe sáo của cậu, tôi lại thấy như đang ở quê nhà.” Can chỉ cười: — “Còn sống là còn thổi, để mai còn đánh tiếp.” Trong những ngày ác liệt của chiến dịch, cây sáo ấy trở thành một phần tinh thần của cả đơn vị. Nó không chỉ là âm thanh, mà còn là niềm tin vào ngày chiến thắng. Sau Chiến thắng Điện Biên Phủ, Trần Can trở về quê, cây sáo vẫn được ông giữ gìn cẩn thận như một kỷ vật thiêng liêng. Ông từng nói: “Tiếng sáo ngày ấy không phải để giải trí… mà để giữ cho chúng tôi còn đủ sức đi đến cuối con đường chiến thắng.”



