Bài viết

Người thổi tù và ở đèo Hải Vân

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người thổi tù và ở đèo Hải Vân

Năm 1471, dưới triều vua Lê Thánh Tông, vùng biên viễn phía Nam của Đại Việt trở thành nơi vô cùng quan trọng trong việc bảo vệ bờ cõi. Con đèo Hải Vân với núi cao, biển rộng và đường đi hiểm trở là vị trí chiến lược canh giữ cửa ngõ phương Nam.

Tại một làng nhỏ dưới chân đèo có chàng trai tên Trí vừa tròn hai mươi tuổi.

Trí sinh ra trong gia đình làm nghề săn núi và lấy mật ong rừng. Cha anh thuộc từng lối mòn trên đèo, từng khe đá và từng đoạn đường hiểm trở nơi mây phủ quanh năm. Mẹ anh trồng rau và bán chè cho khách qua đường dưới chân núi.

Từ nhỏ, Trí đã quen với tiếng gió rít qua vách đá, tiếng chim rừng và những buổi theo cha trèo núi giữa sương mù dày đặc.

Anh khỏe mạnh, nhanh nhẹn và đặc biệt rất giỏi dùng tù và – chiếc kèn sừng trâu dùng để báo hiệu trong núi rừng. Mỗi lần tiếng tù và của Trí vang lên, người trong làng đều biết có việc khẩn cấp.

Khi triều đình tăng cường quân lính canh giữ vùng đèo Hải Vân để phòng giặc phương Nam và bảo vệ đường giao thương, dân làng ai cũng góp sức.

Trí tình nguyện tham gia đội canh gác trên đỉnh đèo.

Nhiệm vụ của anh là quan sát đường núi, theo dõi thuyền ngoài biển và dùng tiếng tù và báo động nếu phát hiện nguy hiểm.

Cha anh trao chiếc tù và cũ cho con trai rồi dặn:
— Tiếng tù và không chỉ gọi người, mà còn giữ lấy bình yên cho bao mái nhà dưới chân núi.

Từ đó, ngày nào Trí cũng trèo lên chòi canh trên đỉnh đèo từ lúc mặt trời chưa mọc.

Mây phủ trắng lối đi, gió biển thổi mạnh nhưng anh vẫn kiên trì đứng gác, mắt dõi theo từng con đường quanh co.

Một buổi chiều cuối năm, tin báo có toán giặc cướp biển đang tìm đường đổ bộ vào vùng ven biển gần chân đèo, có thể bất ngờ tấn công các làng chài.

Nếu không báo động kịp thời, dân làng sẽ trở tay không kịp.

Trí nhận nhiệm vụ trực đêm trên chòi canh.

Đêm ấy, biển đen như mực, gió mạnh và sóng vỗ dữ dội vào chân núi. Anh đứng một mình giữa đỉnh đèo, tay giữ chặt chiếc tù và.

Gần nửa đêm, từ phía xa, anh phát hiện những ánh đuốc nhỏ lập lòe ngoài biển đang tiến gần vào bờ.

Không chần chừ, Trí lập tức đưa tù và lên miệng.

Âm thanh dài và vang vọng xé tan màn đêm, dội khắp núi rừng và lan xuống các làng ven biển.

Tiếng tù và ấy đánh thức cả vùng đất.

Dân làng nhanh chóng sơ tán, quân lính lập tức chuẩn bị phòng thủ. Kế hoạch bất ngờ của giặc bị phá vỡ.

Nhưng để tiếp tục đánh lạc hướng địch và giữ thời gian cho mọi người chuẩn bị, Trí vẫn ở lại chòi canh, thổi thêm những hồi tù và cuối cùng.

Ngôi làng được bảo vệ.

Còn anh đã mãi mãi nằm lại trên đỉnh đèo Hải Vân giữa tiếng gió và mây núi.

Nhiều năm sau, người dân nơi đây vẫn kể về chàng trai thổi tù và năm ấy — người đã dùng hơi thở tuổi trẻ của mình để giữ lấy bình yên cho quê hương.

Người thổi tù và ở đèo Hải Vân không chỉ thổi lên âm thanh báo động, mà còn thổi bùng lòng trung nghĩa, tinh thần trách nhiệm và ý chí giữ nước của con người Đại Việt qua bao thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn