Bài viết

Người thông đường lịch sử

Quảng Trị06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời điểm đó, bom đạn Mỹ đánh phá dữ dội, nhiều tuyến đường vừa được sửa xong đã bị phá hủy ngay sau đó. Công việc của ông và đồng đội chủ yếu diễn ra vào ban đêm để tránh máy bay trinh sát. Họ dùng cuốc, xẻng san lấp hố bom, kéo cây ngụy trang, dẫn đường cho xe vận tải. Có những đêm mưa rừng xối xả, đất trơn trượt, nhưng mọi người vẫn phải làm việc liên tục để kịp cho xe qua trước khi trời sáng.

Ông Bình nhớ lại một đêm năm 1972, khi chiến sự tại Quảng Trị đang lên đến đỉnh điểm. Đơn vị ông nhận nhiệm vụ khẩn cấp sửa chữa một đoạn đường bị bom đánh sập gần khu vực cầu. Nếu không thông tuyến kịp thời, đoàn xe chở lương thực và đạn dược cho mặt trận phía trước sẽ bị đình trệ. Trong lúc đang làm việc, máy bay địch bất ngờ quay lại ném bom. Tất cả phải nhanh chóng tản ra ẩn nấp.

Sau đợt oanh tạc, ông cùng vài người quay lại hiện trường để tiếp tục công việc. Khi đang đào đất, một quả bom nổ chậm phát nổ cách đó không xa. Sức ép khiến ông bị hất văng, tai ù đi, toàn thân choáng váng. Một người bạn cùng tổ đã không qua khỏi. “Chúng tôi không có nhiều thời gian để đau buồn, vì công việc vẫn phải tiếp tục,” ông kể. Chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần trách nhiệm và sự kiên cường của lực lượng thanh niên xung phong được thể hiện rõ nhất.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Bình trở về quê hương với nhiều di chứng do ảnh hưởng của bom đạn. Những năm đầu, cuộc sống gặp nhiều khó khăn, nhưng ông vẫn nỗ lực lao động, làm ruộng và nuôi con ăn học. Ông cũng tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, đặc biệt là trong Hội Cựu thanh niên xung phong.

Điều khiến nhiều người kính trọng ở ông không chỉ là quá khứ chiến đấu mà còn là cách ông gìn giữ và chia sẻ ký ức ấy. Ông thường xuyên kể lại những câu chuyện của mình cho thế hệ trẻ trong các buổi sinh hoạt truyền thống. Không phải để nhắc đến mất mát, mà để nhấn mạnh giá trị của hòa bình và trách nhiệm của mỗi người đối với đất nước.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông Lê Văn Bình vẫn sống giản dị trong ngôi nhà nhỏ giữa làng quê Quảng Trị. Những kỷ vật chiến tranh được ông giữ gìn cẩn thận như một phần ký ức thiêng liêng. Câu chuyện của ông là minh chứng rõ ràng cho sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị – những người đã góp phần làm nên lịch sử bằng chính tuổi trẻ và lòng dũng cảm của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người thông đường lịch sử | Câu chuyện thời hoa lửa