NGƯỜI THƯƠNG BINH BÁN VÉ SỐ BÊN CHỢ QUÊ
Sau chiến tranh, người thương binh quê lúa không xin trợ cấp thêm, không kêu than, lặng lẽ mưu sinh bằng sấp vé số nhỏ bên chợ quê, mang theo cả quá khứ chiến tranh trong dáng ngồi còng xuống.
Chợ Thái Thịnh họp từ tờ mờ sáng. Người bán kẻ mua, tiếng gọi nhau í ới, mùi cá mắm, rau dưa trộn lẫn trong không khí ẩm lạnh của vùng quê ven sông. Ở góc chợ, sát gốc đa già, có một người đàn ông ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, trước mặt là sấp vé số được kẹp gọn trong túi nilon.
Đó là ông Phạm Văn Khánh.
Ông Khánh bán vé số đã hơn hai mươi năm. Ngày nào cũng vậy, dù mưa hay nắng, ông có mặt ở chợ từ rất sớm. Không loa, không gọi to, chỉ khẽ nói khi có người đi ngang:
– Mua giúp tôi tờ vé số…
Ít ai biết, trước khi ngồi ở góc chợ này, ông từng là lính trinh sát, từng bò qua rừng rậm, từng nằm ép mình dưới làn bom đạn.
Chiến tranh để lại cho ông một chân trái không còn nguyên vẹn. Đi lại khó khăn. Làm ruộng không nổi. Ông không muốn làm gánh nặng cho ai.
Ngày đầu ra chợ bán vé số, ông ngồi rất lâu mà không dám cất tiếng. Ông sợ ánh nhìn thương hại. Sợ người ta nhận ra mình là thương binh rồi ái ngại mua cho có.
Nhưng rồi, cái đói buộc ông phải quen dần.
Cao trào của câu chuyện đến vào một buổi trưa hè. Trời nắng như đổ lửa. Chợ vãn người. Ông Khánh ngồi một mình, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Một người đàn ông trung niên dừng lại, mua liền năm tờ vé số.
– Bác là bộ đội phải không? – người ấy hỏi.
Ông Khánh gật đầu.
– Cháu mua vé số không phải để trúng. Cháu mua để nhớ rằng mình đang sống trong yên bình nhờ những người như bác.
Người đàn ông đi rồi, ông Khánh cúi xuống, lặng lẽ lau nước mắt.
Người thương binh bán vé số bên chợ quê – không cần huân chương đeo ngực. Chính dáng ngồi lặng lẽ ấy đã là một tấm huân chương âm thầm, bền bỉ với thời gian.


