Người thương binh chép lại tên đồng đội trên những ngôi mộ gió ven biển
Những năm cuối thập niên 1970, ông Lê Văn Bình là chiến sĩ hải quân làm nhiệm vụ trên vùng biển miền Trung. Cuộc sống lênh đênh giữa sóng gió vốn đã khắc nghiệt, nhưng những chuyến làm nhiệm vụ trong thời điểm chiến sự căng thẳng còn khốc liệt hơn gấp nhiều lần. Trong một trận chiến trên biển, tàu của đơn vị bị trúng đạn. Nhiều chiến sĩ hy sinh và không thể đưa thi thể trở về. Biển giữ họ lại giữa mênh mông sóng nước. Ông Bình may mắn sống sót nhưng bị thương nặng ở chân. Điều day dứt nhất suốt nhiều năm sau là hình ảnh những đồng đội không có một nấm mộ để người thân thắp hương. Sau khi xuất ngũ, ông bắt đầu đi tìm lại hồ sơ, nhật ký tàu, danh sách quân số và ký ức của đồng đội còn sống. Ông ghi chép cẩn thận từng cái tên. Từng quê quán. Từng ngày mất. Có gia đình nhiều năm chỉ biết con “mất tích ngoài biển”. Không có ngày giỗ rõ ràng. Không có nơi để lập bàn thờ. Ông Bình tìm đến từng nhà. Mang theo những thông tin ít ỏi nhưng quý giá ấy. Có người mẹ già run rẩy cầm tờ giấy ghi tên con mà khóc nấc. Có người vợ đã tóc bạc chỉ lặng lẽ thắp nén hương trước ngôi mộ gió vừa lập. Suốt hơn ba mươi năm, ông vẫn tiếp tục công việc ấy. Ông bảo mình không thể đưa đồng đội từ biển về, nhưng ít nhất phải đưa tên họ trở lại với gia đình. Với ông, đó cũng là một cách để những người lính đã nằm lại ngoài khơi không bị lãng quên giữa sóng nước vô tận.



