NGƯỜI THƯƠNG BINH ĐI QUA HAI CUỘC CHIẾN
Ông Phạm Văn Thục, người làng nhỏ ven sông Đáy, là một trong những cựu chiến binh hiếm hoi đã đi qua hai chiến trường lớn của dân tộc: kháng chiến chống Pháp và sau đó tiếp tục khoác ba lô vào tuyến lửa trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1953, khi mới tròn 18 tuổi, ông nhập ngũ, tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Trên mảnh đất “lừng lẫy năm châu” ấy, ông bị thương lần đầu khi kéo pháo vào trận địa. Mảnh đạn sượt qua vai, để lại một vết sẹo sâu đến tận bây giờ. Hòa bình lập lại ở miền Bắc, ông trở về làm ruộng, tưởng rằng đời lính đã khép lại.
Nhưng năm 1965, khi Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, ông lại viết đơn xung phong. Dù là thương binh hạng nhẹ, ông xin được trở lại chiến trường với lý do giản dị:
“Đồng đội tôi còn ngoài kia, tôi không thể ở lại phía sau.”
Vào chiến trường miền Trung, ông gắn bó với tuyến đường Trường Sơn, băng rừng, vượt suối mở đường cho vận tải. Căn bệnh sốt rét rừng hành hạ từng đêm, vết thương cũ tái phát, nhưng ông vẫn kiên trì bám trụ. Năm 1970, trong một trận càn, ông bị trúng mảnh pháo, gãy xương chân. Đồng đội cáng ông qua mấy con dốc đá giữa tiếng bom đạn. Lần này, ông trở thành thương binh hạng 2/4.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về làng, đôi chân đau mỗi khi trái gió, nhưng ông luôn sống lạc quan, hiền hậu. Trẻ con trong xóm gọi ông là “ông Thục hai vết sẹo”, còn ông chỉ cười:
“Hai vết sẹo của tôi là hai lần Tổ quốc gọi… và tôi may mắn được trở về.”
Câu chuyện của người thương binh đi qua hai cuộc kháng chiến không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là biểu tượng của lòng kiên trung, sự hy sinh bền bỉ của cả một thế hệ anh hùng đã cống hiến trọn đời cho đất nước.



