Người thương binh đứng lớp bằng một cánh tay còn lại
Câu chuyện kể về người thương binh mất một cánh tay trong chiến tranh nhưng vẫn trở thành thầy giáo gieo chữ nơi vùng núi khó khăn sau ngày hòa bình.
Năm 1971, ông Võ Văn Hòa nhập ngũ khi vừa tốt nghiệp cấp ba. Trong một trận chiến tại chiến trường miền Nam năm 1973, ông bị thương nặng do mảnh pháo và mất cánh tay trái.
Ngày tỉnh lại trong bệnh viện quân y, ông từng rơi vào tuyệt vọng vì nghĩ cuộc đời mình đã khép lại.
Ông từng mơ trở thành giáo viên.
Khi trở về quê, nhiều người khuyên ông nên ở nhà nghỉ ngơi vì thương tật quá nặng.
Nhưng ông đăng ký học bổ túc văn hóa rồi thi vào trường sư phạm.
Viết bằng một tay vô cùng khó khăn.
Ông phải tập hàng tháng trời mới có thể cầm phấn bảng.
Ngày đầu tiên đứng lớp ở một trường miền núi xa xôi, nhiều học sinh nhìn cánh tay cụt của thầy rồi bật khóc.
Ông cười và nói:
“Thầy mất một cánh tay nhưng vẫn còn nguyên ước mơ.”
Suốt hơn 30 năm đứng lớp, ông dạy hàng nghìn học sinh nghèo.
Nhiều em sau này trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên.
Trong căn nhà nhỏ của ông hiện nay vẫn treo song song Huân chương Kháng chiến và những tấm ảnh học trò cũ.
Ông nói chiến tranh lấy đi một phần cơ thể ông nhưng không thể lấy đi khát vọng sống có ích.



