Người thương binh già nơi xóm biển Đông Hải
Người thương binh già nơi xóm biển Đông Hải
Ở vùng quê Đông Hải, người dân trong xóm thường nhắc đến cựu chiến binh Lê Văn Bình như một tấm gương sáng của tinh thần người lính Cụ Hồ. Ông sinh năm 1951 trong một gia đình nghèo đông con. Tuổi thơ của ông gắn với những ngày đi mót lúa, đào mương bắt cá phụ giúp cha mẹ giữa thời chiến tranh đầy gian khó.
Năm vừa tròn đôi mươi, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông Lê Văn Bình tình nguyện tham gia lực lượng cách mạng. Ngày rời quê lên đường nhập ngũ, mẹ ông chỉ kịp gói cho con trai ít cơm nắm với mấy con cá khô. Ông kể rằng lúc ấy ai cũng hiểu ra đi có thể không trở về, nhưng không ai chùn bước.
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động hoạt động tại nhiều vùng chiến sự nguy hiểm ở miền Tây Nam Bộ. Những cánh rừng ngập nước, những con kênh đầy bom đạn và các cuộc càn quét liên tục của địch đã trở thành thử thách khắc nghiệt đối với người lính trẻ.
Ông Bình nhớ nhất một trận đánh vào mùa mưa năm 1972. Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ bảo vệ tuyến hành lang vận chuyển lương thực cho lực lượng cách mạng. Đêm đó, địch bất ngờ đổ quân càn quét với hỏa lực rất mạnh. Tiếng trực thăng quần thảo trên đầu, pháo sáng rực cả cánh đồng.
Trong lúc chiến đấu, một đồng đội bị thương nặng giữa làn đạn. Không ngần ngại hiểm nguy, ông Lê Văn Bình bò qua đoạn đất trống đầy đạn bắn để kéo đồng đội vào nơi ẩn nấp. Chính lúc ấy, một mảnh pháo găm vào chân khiến ông bị thương nặng. Máu chảy rất nhiều nhưng ông vẫn cố cắn răng chiến đấu đến sáng.
Sau trận đánh, ông được chuyển về tuyến sau điều trị nhiều tháng. Vết thương chiến tranh khiến chân ông đến nay vẫn còn đau nhức mỗi khi trở trời. Dù vậy, ông chưa từng than vãn hay kể công với ai.
Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương Đông Hải với cơ thể mang thương tật nhưng trái tim vẫn đầy nghị lực. Cuộc sống thời hậu chiến khó khăn chồng chất, ông cùng vợ dựng căn nhà lá nhỏ ven sông, ngày ngày làm ruộng, nuôi tôm, nuôi con ăn học.
Không chỉ chăm lo gia đình, ông còn tích cực tham gia công tác địa phương. Với vai trò hội viên cựu chiến binh, ông thường vận động bà con đoàn kết, giúp đỡ các gia đình khó khăn và giáo dục thanh niên sống trách nhiệm.
Điều khiến người dân quý trọng ông nhất chính là lối sống giản dị và nghĩa tình. Hễ trong xóm có ai đau ốm, khó khăn hay xảy ra mâu thuẫn, ông đều tận tình đến thăm hỏi, hòa giải. Với lớp trẻ, ông luôn nhắc nhở:
“Các chú, các cháu hôm nay được sống trong hòa bình phải biết quý trọng, cố gắng học hành và sống có ích cho quê hương.”
Mỗi dịp lễ kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, ông lại cẩn thận mặc bộ quân phục cũ đã bạc màu theo năm tháng. Những tấm huân chương trên ngực áo không chỉ là phần thưởng cho những năm tháng chiến đấu gian khổ, mà còn là minh chứng cho lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất của người lính Việt Nam.
Câu chuyện về cựu chiến binh Lê Văn Bình là hình ảnh đẹp của một thế hệ đã hy sinh tuổi xuân cho độc lập dân tộc, để hôm nay quê hương Đông Hải được bình yên, đổi mới từng ngày.



