NGƯỜI THƯƠNG BINH GIÀ VÀ KHÁT VỌNG LÀM GIÀU TRÊN MẢNH ĐẤT TUYÊN QUANG
Mỗi khi tháng 7 tri ân về, trong không khí trang nghiêm của cả nước hướng về các anh hùng liệt sĩ, thương bệnh binh, người dân tại tổ dân phố Đồng Lem, phường An Tường, thành phố Tuyên Quang lại nhắc về ông Trần Mạnh Mật với một sự trân trọng và khâm phục sâu sắc. Ông là một thương binh hạng 4/4, đồng thời là bệnh binh hạng 3/4. Trở về từ khói lửa chiến tranh với thân hình không còn nguyên vẹn, người cựu chiến binh ấy không chọn cách nghỉ ngơi, trông chờ vào chế độ mà tiếp tục bước vào một trận chiến mới trong thời bình: Trận chiến chống đói nghèo, vươn lên làm giàu chính đáng trên quê hương thứ hai Tuyên Quang. câu chuyện của ông là một minh chứng sống động cho lời dạy của Bác Hồ kính yêu: "Thương binh tàn nhưng không phế".
Sinh ra và lớn lên tại mảnh đất quê hương Thanh Hóa giàu truyền thống cách mạng, năm 1975, khi vừa tròn 20 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, chàng thanh niên Trần Mạnh Mật đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ, mang theo khát vọng hiến dâng sức trẻ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Ông được biên chế vào Trung đoàn 148, Sư đoàn 316, Quân khu 2. Đây là một trong những đơn vị chủ lực, giàu thành tích chiến đấu của quân đội ta. Ngay sau khi nhập ngũ, ông cùng đồng đội hành quân vào Nam, trực tiếp tham gia vào chiến dịch Tây Nguyên, rồi chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, chứng kiến thời khắc non sông liền một dải vào ngày 30 tháng 4 năm 1975. Hòa bình lập lại chưa được bao lâu, biên giới phía Bắc lại sục sôi khói lửa, ông cùng đơn vị tiếp tục cơ động lên chốt chặn, tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Vị Xuyên của Quốc gia.
Những năm tháng đối mặt với làn tên mũi đạn, ăn tuyết nằm sương trên các cao điểm hiểm trở đã tôi luyện nên ý chí thép của người chiến sĩ Sư đoàn 316. Trong một trận đánh ác liệt tại mặt trận biên giới, ông bị thương nặng do mảnh pháo của kẻ thù. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, ông đã may mắn được đồng đội cứu chữa kịp thời. Dù giữ được mạng sống, nhưng những mảnh đạn găm sâu vào cơ thể và những cơn sốt rét rừng ngã nước đã lấy đi phần lớn sức khỏe của ông. Sau khi đất nước hoàn toàn bình yên, đơn vị của ông rút về đóng quân và huấn luyện tại tỉnh Tuyên Quang. Đến năm 1991, do sức khỏe suy giảm nghiêm trọng dưới tác động của vết thương và bệnh tật, ông Trần Mạnh Mật chính thức phục viên, khép lại chặng đường binh nghiệp đầy vinh quang nhưng cũng lắm gian khổ.
Rời quân ngũ với danh hiệu thương binh hạng 4/4 và bệnh binh hạng 3/4, hành trang trở về cuộc sống đời thường của ông chỉ có chiếc ba lô sờn rách, bộ quân phục cũ và một cơ thể mang đầy thương tích. Thời điểm những năm đầu thập niên 90, nền kinh tế đất nước còn gặp nhiều khó khăn, cuộc sống của gia đình ông lại càng chật vật hơn khi các con còn nhỏ, mọi gánh nặng cơm áo gạo tiền đều đè nặng lên vai người thương binh đau ốm liên miên. Mỗi khi trái gió trở trời, những mảnh đạn còn sót lại trong cơ thể lại cắn xé, gây nên những cơn đau nhức nhối. Đứng trước hoàn cảnh ngặt nghèo ấy, ông Mật không hề nản chí. Ông tự nhủ bản thân rằng, so với những đồng đội đã ngã xuống, đã mãi mãi gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường xưa, mình được sống sót trở về nhìn thấy độc lập, tự do đã là một đặc ân lớn lao. Sức khỏe có thể yếu đi, nhưng ý chí của người lính Bộ đội Cụ Hồ thì không bao giờ được phép gục ngã.
Nghĩ là làm, ông quyết định chọn vùng đất đồi bãi còn hoang sơ tại tổ dân phố Đồng Lem, phường An Tường, thành phố Tuyên Quang để làm nơi lập nghiệp, biến hoang hóa thành tiền bạc. Thời gian đầu, việc khai phá đất đai gặp vô vàn trở ngại. Đất đai khô cằn, sỏi đá, thiếu nước tưới tiêu, trong khi công cụ sản xuất còn thô sơ. Với bàn tay, khối óc và sự kiên trì của một người lính trận, ông Mật đã cùng vợ con lật từng tấc đất, dọn từng gốc cây, san lấp hố bom mìn để cải tạo mặt bằng. Sức khỏe yếu không cho phép ông làm những việc quá nặng nhọc liên tục, ông chia nhỏ thời gian làm việc trong ngày, tranh thủ những lúc cơ thể không đau nhức để ra đồng, ra vườn. Kỷ luật quân đội đã giúp ông quy hoạch khu đất của mình một cách khoa học theo mô hình kinh tế trang trại tổng hợp (Vườn - Ao - Chuồng - Rừng).
Trời không phụ công người có lòng, sau nhiều năm đổ mồ hôi, hòa lẫn cả máu của những vết thương tái phát trên đất cằn, trang trại của ông Trần Mạnh Mật đã cho "quả ngọt". Những đồi cây lâm nghiệp bắt đầu khép tán, vườn bưởi, vườn nhãn cho thu hoạch sản lượng cao, đều đặn mỗi năm. Đàn lợn, đàn gia cầm và ao cá mang lại nguồn thu nhập ổn định, giúp gia đình ông không những thoát khỏi cảnh nghèo đói mà còn vươn lên trở thành hộ có kinh tế khá giả trong vùng. Từ một mái nhà tranh vách đất dột nát thuở mới phục viên, giờ đây ông đã xây dựng được cơ ngơi khang trang, đầy đủ tiện nghi, nuôi dạy các con khôn lớn, học hành thành đạt. Mô hình kinh tế của ông trở thành một điểm sáng, một địa chỉ tin cậy để nhiều hội viên cựu chiến binh và bà con nhân dân trong và ngoài phường đến tham quan, học tập kinh nghiệm.
Không chỉ giỏi làm kinh tế cho riêng mình, với tấm lòng nhân ái của một người lính, ông Trần Mạnh Mật luôn sẵn lòng giúp đỡ những người xung quanh. Ai đến học hỏi kinh nghiệm làm trang trại, ông đều hướng dẫn tận tình, từ cách chọn con giống, cây giống cho đến kỹ thuật chăm sóc, phối trộn thức ăn. Đối với những hộ gia đình cựu chiến binh có hoàn cảnh khó khăn, ông sẵn sàng hỗ trợ cho vay vốn không lấy lãi hoặc bán con giống trả chậm để họ có điều kiện phát triển sản xuất, ổn định cuộc sống. Bản thân ông và gia đình luôn gương mẫu đi đầu trong các phong trào tại địa phương, đặc biệt là phong trào "Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa" và chương trình xây dựng đô thị văn minh. Ông tích cực đóng góp quỹ đền ơn đáp nghĩa, quỹ vì người nghèo, khuyến học tại địa phương, giáo dục con cháu sống gương mẫu, thượng tôn pháp luật.
Trên diện tích đất đồi rừng, ông lựa chọn trồng các loại cây lâm nghiệp dài ngày kết hợp với cây ăn quả phù hợp với thổ nhưỡng địa phương như bưởi Diễn, bưởi da xanh và nhãn muộn. Để có kiến thức sản xuất, ông tích cực tham gia các lớp tập huấn chuyển giao khoa học kỹ thuật do Hội Cựu chiến binh và Hội Nông dân phường tổ chức, đồng thời tự mày mò đọc sách báo, xem tivi để học hỏi kinh nghiệm. Lấy ngắn nuôi dài, dưới tán cây ăn quả, ông đầu tư xây dựng hệ thống chuồng trại kiên cố để chăn nuôi lợn thịt, lợn nái và nuôi thả hàng trăm con gà, vịt thương phẩm. Tận dụng nguồn nước tự nhiên, ông đào ao thả các loại cá truyền thống như trắm, trôi, mè, chép. Nhờ áp dụng đúng quy trình kỹ thuật, vệ sinh chuồng trại sạch sẽ và chủ động phòng trừ dịch bệnh, mô hình trang trại của gia đình ông phát triển rất thuận lợi.
Nhận xét về ông Trần Mạnh Mật, đại diện lãnh đạo Hội Cựu chiến binh phường An Tường, thành phố Tuyên Quang chia sẻ: "Đồng chí Trần Mạnh Mật là một thương binh, bệnh binh gương mẫu, có ý chí vươn lên phi thường. Dù mang trên mình nhiều vết thương chiến tranh, đồng chí không ỷ lại mà luôn tự lực cánh sinh, phát triển kinh tế giỏi, tạo công ăn việc làm và giúp đỡ nhiều hội viên khác cùng thoát nghèo. Đồng chí chính là tấm gương sáng về phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ để thế hệ trẻ hôm nay noi theo". Với những nỗ lực không ngừng nghỉ, ông Mật đã nhận được nhiều bằng khen, giấy khen của các cấp, các ngành từ tỉnh đến cơ sở vì có thành tích xuất sắc trong phong trào thi đua "Cựu chiến binh gương mẫu" và sản xuất kinh doanh giỏi.
Năm tháng sẽ trôi qua, những dấu tích của chiến tranh có thể mờ phai theo thời gian, nhưng phẩm chất cao đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ trong người thương binh Trần Mạnh Mật thì vẫn luôn tỏa sáng. Giữa đời thường hôm nay, tiếng cười viên mãn bên con cháu và màu xanh bạt ngàn của trang trại đồi rừng chính là phần thưởng xứng đáng nhất dành cho những hy sinh, cống hiến và chuỗi ngày lao động không mệt mỏi của ông. Ông Trần Mạnh Mật đã viết nên một câu chuyện đẹp về khát vọng sống, khát vọng vươn lên, góp phần tô thắm thêm truyền thống anh hùng của mảnh đất quê hương cách mạng Tuyên Quang – Thủ đô Kháng chiến năm xưa.


