Người thương binh giữ lò gạch cũ xã Phong Hòa
Tóm tắt: Lò gạch bỏ hoang của ông Sáu Bằng trở thành trạm trung chuyển vũ khí và nuôi giấu cán bộ an toàn suốt 4 năm.
Ông Sáu Bằng là một thương binh bị hỏng một chân sau trận đánh ác liệt năm 1968. Trở về xã Phong Hòa với nạng gỗ trên tay, ông dựng một lò gạch nhỏ bên bờ sông để làm ăn sinh sống. Nhìn bên ngoài, đó chỉ là một lò gạch cũ kỹ, khói bụi dầm dề ít người qua lại, nhưng bên trong lại là một căn cứ bí mật quan trọng bậc nhất của huyện Lai Vung.
Dưới lòng lò gạch, ông Sáu Bằng cùng các đồng chí đã âm thầm đào một căn hầm ngầm rộng rãi, có lối thoát hiểm nối thẳng ra bờ sông. Đây là nơi cất giấu lý tưởng cho hàng tấn súng đạn, thuốc nổ từ tuyến ngoài chuyển vào trước khi phân phối cho các đội du kích.
Mỗi khi có cán bộ cách mạng bị địch truy nã gắt gao, ông Sáu Bằng lại đưa họ xuống căn hầm ngầm này. Để che mắt kẻ thù, ông giả vờ chất trấu đốt lò gạch, tạo ra những dải khói mù mịt bao phủ cả khu vực, làm cho lính tuần tra địch ngại ngần không dám vào lục soát sâu.
Nhờ sự mưu trí, dũng cảm và tấm lòng trung kiên của người thương binh Sáu Bằng, "trạm lò gạch" đã tồn tại an toàn suốt 4 năm liền ngay trước mũi súng kẻ thù, góp phần giữ vững mạch máu vũ khí cho chiến trường.


