Người thương binh không chịu khuất phục (1)
Trở về sau cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông Vàng A S., một cựu chiến binh người Mông ở Lai Châu, mang trên mình vết thương do mảnh đạn để lại. Những ngày trái gió trở trời, cánh chân đau nhức khiến việc đi lại rất khó khăn. Thế nhưng, ông chưa bao giờ để thương tật trở thành lý do để từ bỏ cuộc sống.
Những năm đầu sau chiến tranh, gia đình ông thuộc diện đặc biệt khó khăn. Đất sản xuất ít, cuộc sống chủ yếu dựa vào nương ngô và vài con gia súc. Với ý chí của người lính, ông cùng vợ cần mẫn khai hoang, trồng thêm lúa nước, phát triển chăn nuôi. Dần dần, cuộc sống gia đình ổn định hơn.
Không chỉ làm kinh tế, ông còn tích cực vận động bà con trong bản bỏ các hủ tục, đưa trẻ em đến trường, giữ gìn an ninh biên giới và xây dựng đời sống văn hóa. Mỗi khi địa phương phát động phong trào, ông luôn là người đi đầu.
Đối với thanh niên trong bản, ông thường kể về những năm tháng chiến đấu để nhắc nhở rằng độc lập không phải điều tự nhiên mà có. Ông mong các thế hệ sau biết quý trọng hòa bình, chăm chỉ lao động và góp sức xây dựng quê hương giàu đẹp.
Năm tháng trôi qua, vết thương chiến tranh vẫn còn, nhưng trong ánh mắt của người cựu chiến binh ấy luôn ánh lên niềm tin vào tương lai của bản làng.



