Người thương binh không chịu nhận mình là anh hùng
Ông sống ở cuối làng. Một người đàn ông ít nói, đi lại khó khăn vì mất một chân.
Người ta gọi ông là thương binh. Nhưng ông không thích.
“Tôi chỉ là người còn sống.”
Trong chiến tranh, ông từng là tiểu đội trưởng. Trong một trận đánh ác liệt, ông bị thương nặng. Đồng đội cõng ông ra khỏi trận địa.
Ba người khiêng.
Chỉ một người sống sót — là ông.
“Có lúc tôi ước… người nằm lại là mình.”
Ông không kể nhiều. Nhưng mỗi lần nhắc đến, mắt ông lại trầm xuống.
Sau chiến tranh, ông trở về. Không lập gia đình. Không ồn ào.
Ông sống bằng nghề sửa xe nhỏ. Ai khó khăn, ông sửa miễn phí.
Người ta nói:
“Ông là anh hùng.”
Ông lắc đầu:
“Anh hùng là những người không trở về.”
Câu nói ấy — không cần giải thích.
Nhưng đủ khiến người nghe lặng đi rất lâu.



