Người thương binh làm giàu sau chiến tranh
Ngày rời quân ngũ, thương binh Lê Văn Nam (Sinh năm 1962, nhập ngũ năm 1982, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An) chống đôi nạng gỗ bước xuống chiếc xe khách cũ kỹ trước cổng làng. Chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông một vết thương không bao giờ lành hẳn. Một chân bị mất sức lao động, những mảnh kim loại còn nằm trong cơ thể khiến mỗi khi trái gió trở trời, vết thương lại nhức buốt.
Chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông một vết thương không bao giờ lành hẳn. Một chân bị mất sức lao động, những mảnh kim loại còn nằm trong cơ thể khiến mỗi khi trái gió trở trời, vết thương lại nhức buốt.
Ngày trở về, nhiều người đến thăm hỏi, động viên. Có người nhìn ông với ánh mắt thương cảm.
Ông chỉ cười hiền:
"Tôi may mắn hơn nhiều đồng đội. Các anh ấy đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường. Mình còn được trở về thì phải sống sao cho xứng đáng."
Những ngày đầu thật không dễ dàng.
Ruộng ít, vốn không có, sức khỏe hạn chế. Ông thử nuôi gà nhưng dịch bệnh làm đàn gà chết gần hết. Chuyển sang trồng cây ăn quả thì bão lớn làm gãy đổ cả vườn. Có lúc nợ nần chồng chất, nhiều người khuyên ông nên bỏ cuộc.
Nhưng người lính năm xưa chưa bao giờ quen lùi bước.
Ông lặn lội đến nhiều nơi học hỏi cách trồng cây, chăn nuôi và cải tạo đất. Ban ngày làm việc ngoài đồng, tối về đọc sách, ghi chép kinh nghiệm và tính toán từng khoản chi tiêu.
Sau nhiều năm kiên trì, ông chọn phát triển một mô hình sản xuất phù hợp với điều kiện địa phương. Từ vài luống cây ban đầu, khu vườn ngày càng xanh tốt. Thu nhập dần ổn định, rồi khá lên.
Có vốn, ông đầu tư mở rộng sản xuất, tạo việc làm cho một số lao động trong xã, trong đó có con em của những gia đình còn nhiều khó khăn.
Điều khiến mọi người quý trọng ông không chỉ là sự thành công.
Mỗi năm đến ngày Thương binh – Liệt sĩ, ông đều dành một phần lợi nhuận để sửa sang nghĩa trang liệt sĩ, thăm hỏi các gia đình chính sách và tặng học bổng cho học sinh nghèo hiếu học.
Có người hỏi:
"Vì sao bác luôn dành một phần thu nhập cho những việc ấy?"
Ông nhìn về bức ảnh chụp cùng đồng đội năm xưa rồi nhẹ nhàng đáp:
"Tôi làm thay phần những người không có cơ hội trở về. Thành quả hôm nay không chỉ là của riêng tôi."
Một buổi chiều, đoàn học sinh đến tham quan khu vườn của ông.
Các em ngạc nhiên khi biết người chủ vườn từng là một người lính mang thương tật.
Một cậu học sinh hỏi:
"Bác có bao giờ thấy mình thua thiệt không?"
Ông mỉm cười, chống cây gậy bước giữa khu vườn xanh mát.
"Mất đi một phần cơ thể là nỗi đau. Nhưng nếu để mất cả niềm tin thì mới là thất bại. Người lính khi ra trận học cách không bỏ cuộc. Khi trở về đời thường cũng phải giữ tinh thần ấy."
Câu nói ấy khiến nhiều người lặng đi.
Chiều xuống, ánh nắng vàng phủ lên những hàng cây trĩu quả.
Người thương binh đứng trước khu vườn do chính đôi tay mình gây dựng, lòng bình yên. Ông hiểu rằng chiến thắng lớn nhất sau chiến tranh không phải là làm ra nhiều của cải, mà là chiến thắng sự mặc cảm, vượt lên nghịch cảnh và sống một cuộc đời có ích.
Bởi nghị lực của người lính không chỉ được thử thách trên chiến trường.
Nó còn được chứng minh trong từng ngày lao động, trong ý chí vươn lên và trong khát vọng góp phần xây dựng quê hương sau những năm tháng đất nước đã hòa bình.



