Người có công giúp đỡ cách mạng

Người thương binh mang trái tim người lính - Lê Đình Phức

Nghệ An04/07/2026Lê Thị (Đoàn xã Quỳnh Tam)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Người thương binh mang trái tim người lính

Có những con người mà mỗi vết sẹo trên cơ thể đều là một trang sử. Có những ký ức dù đã gần nửa thế kỷ trôi qua vẫn không thể phai mờ theo năm tháng. Với bác Lê Đình Phúc, sinh năm 1955, thương binh hạng 2/8, những năm tháng tham gia làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia năm 1978 luôn là quãng đời thiêng liêng và đáng tự hào nhất.

Gặp bác hôm nay, điều gây ấn tượng đầu tiên không phải là những tấm bằng khen hay giấy chứng nhận người có công được gìn giữ cẩn thận trong căn nhà nhỏ, mà là ánh mắt hiền hậu, nụ cười chân chất của một người lính đã đi qua chiến tranh.

Bác kể rằng, khi đất nước vừa thống nhất chưa được bao lâu, tuổi trẻ của biết bao thanh niên lại tiếp tục lên đường thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả. Năm 1978, bác khoác ba lô, rời quê hương, cùng đồng đội tiến về chiến trường Campuchia với khát vọng góp phần bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc và giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng.

Những ngày ấy vô cùng gian khổ. Hành quân giữa những cánh rừng rậm, thời tiết khắc nghiệt, thiếu thốn lương thực, nước uống, thuốc men là chuyện thường ngày. Kẻ thù không chỉ là tiếng súng, bom đạn mà còn là sốt rét rừng, mìn và những hiểm nguy luôn rình rập. Có những đêm đơn vị phải hành quân liên tục, băng rừng, lội suối để kịp thời thực hiện nhiệm vụ. Có những người đồng đội sáng còn sát cánh bên nhau, chiều đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Trong một trận chiến ác liệt, bác Lê Đình Phúc bị thương. Vết thương ấy đã để lại di chứng suốt cuộc đời, khiến bác được công nhận là thương binh hạng 2/8. Nhưng với bác, điều đau lòng nhất không phải là những vết thương trên cơ thể mà là sự hy sinh của những người đồng đội mãi mãi không trở về.

Bác trầm ngâm chia sẻ:

"Chiến tranh qua rồi, nhưng ký ức về đồng đội thì còn mãi. Mỗi khi nhớ lại, tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, bởi hòa bình được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước."

Hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương, bác tiếp tục đối mặt với một cuộc chiến khác – cuộc chiến vượt lên thương tật để xây dựng cuộc sống mới. Dù sức khỏe không còn như trước, bác vẫn luôn giữ vững phẩm chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ: sống giản dị, gương mẫu, tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, giáo dục con cháu và động viên thế hệ trẻ phát huy truyền thống yêu nước.

Đối với đoàn viên, thanh niên, mỗi lần được gặp gỡ và lắng nghe bác kể chuyện là một bài học sinh động hơn bất kỳ trang sách lịch sử nào. Những câu chuyện giản dị, chân thực đã giúp chúng tôi hiểu rằng độc lập, hòa bình và hạnh phúc hôm nay được xây dựng từ sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh.

Nhìn mái tóc đã bạc trắng theo thời gian, ít ai biết rằng người cựu chiến binh hiền từ ấy từng trải qua những tháng ngày sinh tử nơi chiến trường Campuchia. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần quả cảm, ý chí kiên cường và lòng yêu nước của bác Lê Đình Phúc vẫn luôn là ngọn lửa truyền thống được gìn giữ và trao lại cho các thế hệ mai sau.

Câu chuyện của bác không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình, của lòng biết ơn và trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

"Hoa lửa" của một thời chiến tranh đã lùi vào quá khứ, nhưng ngọn lửa yêu nước, tinh thần cống hiến và ý chí kiên cường của người lính năm xưa vẫn sẽ mãi cháy sáng trong trái tim các thế hệ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người thương binh mang trái tim người lính - Lê Đình Phức | Câu chuyện thời hoa lửa