NGƯỜI THƯƠNG BINH MÙ PHẠM DUY ĐÀI
Năm 1970, khi tuổi đời vừa tròn đôi mươi – độ tuổi đẹp nhất của đời người, ông Phạm Duy Đài, người con của thôn Cốc Lộc, xã An Hưng, thành phố Hải Phòng, đã gác lại ước mơ riêng, tình cảm gia đình để đáp lời Tổ quốc thiêng liêng, hiên ngang lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào Đại đội 2, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 14, Sư đoàn 9, trực tiếp tham gia chiến đấu tại những chiến trường khốc liệt bậc nhất miền Đông Nam Bộ như Tây Ninh, Long An, Tiền Giang, Đồng Tháp.
Giữa mưa bom, bão đạn, người lính cách mạng sống và chiến đấu trong muôn vàn gian khổ, hiểm nguy. Ông Đài cùng đồng đội vừa cầm súng chiến đấu, vừa đào công sự, hầm hào, tranh thủ từng phút nghỉ ngơi ít ỏi để củng cố trận địa, sẵn sàng cho những trận đánh sinh tử tiếp theo. Có những thời điểm, tuyến tiếp tế bị cắt đứt, người lính phải ăn củ chuối rừng, uống nước vắt từ thiên nhiên để cầm cự, đối mặt với đói khát, bệnh tật và cái chết luôn cận kề. Bom rơi, đạn nổ ngày đêm; nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh, thân xác hòa vào đất mẹ nơi chiến trường xa xôi. Nhắc lại quãng thời gian ấy, ông Đài trầm lắng nhưng kiên cường: “Ngày nào cũng bom đạn, nhưng không ai chùn bước.”
Ký ức đau thương nhất– và cũng bi tráng nhất– là trận chiến tại Gò Công, Chợ Gạo (Tiền Giang). Khi đang đào công sự, máy bay địch bất ngờ ném bom dồn dập. Khói lửa mù mịt, tiếng nổ xé trời, đồng đội bên cạnh ngã xuống ngay trước mắt. Ông Đài bị sức ép hất tung, chịu thương tích đặc biệt nghiêm trọng, vỡ nhãn cầu cả hai mắt. Vết thương chiến tranh đã cướp đi ánh sáng đôi mắt, buộc ông rời chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Nỗi đau thể xác hòa cùng nỗi day dứt tinh thần– tiếc nuối vì chưa thể cùng đồng đội đi đến ngày toàn thắng, thương nhớ những người đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến địa.
Nhưng bom đạn có thể lấy đi ánh sáng của đôi mắt, không thể dập tắt ánh sáng của niềm tin và ý chí cách mạng. Trong bóng tối vĩnh viễn, trái tim và ký ức của người thương binh Phạm Duy Đài vẫn rực cháy tinh thần Bộ đội Cụ Hồ. Ông luôn nhắc đến đồng đội bằng sự tri ân sâu nặng, tự hào về một thời tuổi trẻ đã hiến trọn cho độc lập, tự do của dân tộc. Những câu chuyện ông kể, dù thấm đẫm mất mát, vẫn lan tỏa niềm tin, lòng nhân ái và năng lượng tích cực, chạm đến trái tim người nghe, khơi dậy niềm tự hào thiêng liêng về Tổ quốc Việt Nam anh hùng.
Cuộc đời và ký ức thời hoa lửa của ông Phạm Duy Đài không chỉ là hồi ức chiến tranh, mà là ngọn lửa soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay – nhắc nhở mỗi người về giá trị của hòa bình, về trách nhiệm giữ gìn lịch sử, về lòng biết ơn sâu sắc đối với những hy sinh xương máu của cha anh. Đó là minh chứng sống động cho tinh thần bất khuất, trung kiên, sắt son của người lính cách mạng, cho niềm tin son sắt vào con đường mà Đảng, Bác Hồ và Nhân dân đã lựa chọn. Đoàn xã đã quyết tâm gìn giữ, kể tiếp và lan tỏa những “Câu chuyện thời hoa lửa”, để lịch sử không chỉ nằm yên trong trang sách mà sống động trong từng ký ức, từng câu chuyện của những người đã đi qua chiến tranh. Qua đó, khơi dậy niềm tự hào dân tộc, bồi đắp lý tưởng cách mạng, giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ hôm nay. Tiếp bước truyền thống anh hùng của quê hương, tuổi trẻ nguyện khắc ghi công lao to lớn của các thế hệ cha anh, coi đó là động lực để sống đẹp, sống có ích, có lý tưởng và trách nhiệm với cộng đồng. Đối với thế hệ đoàn viên thanh niên hôm nay, câu chuyện về đồng chí Phạm Duy Đài không chỉ là một trang sử hào hùng mà còn là nguồn động lực to lớn. Đó là lời nhắc nhở về trách nhiệm của tuổi trẻ trong việc tiếp nối truyền thống, rèn luyện bản lĩnh, nâng cao tinh thần phục vụ nhân dân và góp phần chung tay xây dựng giữ vững an ninh, trật tự trên quê hương ngày càng văn minh, giàu đẹp, xứng đáng với những hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước và niềm tin mà Đảng, Nhà nước và Nhân dân đã trao gửi.

