Người thương binh nặng vượt khó làm kinh tế giỏi
Ông Sơn là thương binh hạng 2/4, mất cả hai chân trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979. Trở về đời thường với thương tật nặng nề, ông không đầu hàng số phận. Với ý chí "tàn nhưng không phế", ông đã vươn lên trở thành một nông dân sản xuất giỏi, xây dựng trang trại chăn nuôi và tạo việc làm cho nhiều lao động địa phương. Câu chuyện của ông là tấm gương sáng về nghị lực phi thường của người lính Cụ Hồ trong thời bình.
Tháng 3 năm 1979, chàng lính trẻ Phạm Hồng Sơn bị trọng thương trong một trận phục kích của địch tại khu vực biên giới Lạng Sơn. Vết thương quá nặng buộc các bác sĩ phải cắt bỏ cả hai chân của ông. Những ngày đầu trở về quê hương, ông Sơn rơi vào khủng hoảng trầm trọng. Nhưng rồi, với bản lĩnh của người lính, ông tự nhủ: "Mình mất chân chứ không mất ý chí". Ông bắt đầu tập đi lại bằng xe lăn và đôi tay. Sau đó, ông mày mò học hỏi kỹ thuật chăn nuôi lợn, gà và trồng nấm. Ban đầu chỉ là vài con lợn giống, dần dần ông xây dựng được một trang trại quy mô lớn. Khó khăn nhất với ông là việc đi lại chăm sóc vật nuôi. Ông phải tự chế ra chiếc xe lăn đặc biệt có thể di chuyển trên nền đất gồ ghề của trang trại. Có những hôm mưa bão, ông ngã lăn ra bùn, nhưng lại gượng dậy, tiếp tục công việc. Nghị lực của ông đã truyền cảm hứng cho nhiều người khuyết tật khác. Ông Sơn tâm sự: "Tôi may mắn hơn nhiều đồng đội đã nằm lại chiến trường. Tôi phải sống thật tốt, sống cho cả phần của họ nữa".



