Người thương binh Nguyễn Văn Cưng – Người chiến sĩ kiên trung của quê hương Thạnh Phước
Người thương binh Nguyễn Văn Cưng – Người chiến sĩ kiên trung của quê hương Thạnh Phước
Người thương binh Nguyễn Văn Cưng – Người chiến sĩ kiên trung của quê hương Thạnh Phước
Sinh năm 1950 tại ấp Phước Hòa, xã Thạnh Phước, trong một gia đình lao động nghèo nhưng giàu lòng yêu nước, ông Nguyễn Văn Cưng lớn lên giữa những năm tháng quê hương còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Chứng kiến cảnh đồng bào bị áp bức, quê hương bị tàn phá, chàng thanh niên 18 tuổi đã nuôi trong mình khát vọng được cầm súng bảo vệ đất nước, bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Ngày 02/02/1968, ông Cưng lên đường nhập ngũ. Tạm biệt gia đình, tạm biệt mái nhà lá đơn sơ giữa cánh đồng Thạnh Phước, ông khoác lên mình bộ quân phục xanh, mang theo lời dặn của mẹ: “Ráng giữ mình, con đi vì Tổ quốc.”
Trong đơn vị, ông được phân công làm hạ sĩ – tiểu đội phó, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Dù tuổi đời còn rất trẻ, ông luôn thể hiện tinh thần gan dạ, bình tĩnh, trách nhiệm, sẵn sàng nhận nhiệm vụ ở những nơi cam go nhất. Đồng đội nhớ về ông như một người chiến sĩ nhanh nhẹn, quả cảm và luôn đặt an toàn của tập thể lên trên bản thân mình.
Trong một trận đánh ác liệt, khi đơn vị đang bám trụ giữ vị trí quan trọng, ông Cưng không may bị địch bắn trúng chân phải. Vết thương sâu, máu chảy đầm đìa, nhưng ông vẫn cố gắng chống đau, tiếp tục chỉ huy anh em giữ trận địa cho đến khi được đưa về tuyến sau. Vết thương ấy đã theo ông suốt phần đời còn lại, để lại di chứng đau nhức mỗi khi trái gió trở trời. Sau ngày đất nước hòa bình, ông được công nhận là thương binh hạng 3/4 – người chiến sĩ đã hy sinh một phần thân thể cho nền độc lập hôm nay.
Trở về quê hương Phước Hòa sau chiến tranh, ông tiếp tục đối mặt với những khó khăn của đời sống hậu chiến. Nhưng bằng ý chí của người lính Cụ Hồ, ông không đầu hàng trước nghịch cảnh. Ông lao động cần cù, góp phần xây dựng quê hương, nuôi dạy con cháu trưởng thành và luôn giữ phẩm chất giản dị, chân thành, gương mẫu.
Hơn nửa đời người đã đi qua, mái tóc ông Cưng giờ đã bạc trắng theo năm tháng, nhưng tinh thần kiên trung, sự hy sinh thầm lặng của ông vẫn mãi là niềm tự hào của gia đình và bà con ấp Phước Hòa. Câu chuyện đời ông là biểu tượng của lớp chiến sĩ năm xưa – những người đã nguyện hiến dâng tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình, hạnh phúc cho thế hệ hôm nay.



