Người thương binh nhặt từng mảnh xương đồng đội sau trận đánh trên điểm cao
Câu chuyện kể về người thương binh trở lại chiến trường cũ, lặng lẽ tìm và nhặt từng phần hài cốt đồng đội còn nằm lại trên điểm cao năm xưa.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, chiến trường Quảng Trị là nơi ông Lê Văn Hùng cùng đơn vị trực tiếp chiến đấu trong những trận đánh khốc liệt giành giật từng điểm cao. Bom pháo cày nát đất đá. Cây rừng cháy trụi. Người ngã xuống ngay bên người. Có những đồng đội hy sinh nhưng không thể đưa về vì trận đánh còn tiếp diễn. Ông Hùng bị thương nặng ở chân trong một trận phản kích. Ngày trở về, điều ám ảnh ông nhất không phải vết thương, mà là hình ảnh những người bạn vẫn nằm lại đâu đó trên điểm cao năm ấy. Sau hòa bình, khi sức khỏe khá hơn, ông xin trở lại chiến trường cũ. Điểm cao năm xưa giờ chỉ còn cỏ dại mọc kín. Dấu hào giao thông đã mờ. Nhưng với ông, từng mô đất vẫn như còn tiếng gọi của đồng đội. Ông đi từng bước chậm. Dùng que nhỏ lật từng lớp đất. Có hôm đào lên chỉ thấy một chiếc cúc áo. Có hôm là mảnh tăng mục. Có hôm là vài mẩu xương nhỏ lẫn trong đất đỏ. Ông kể lần đầu nhặt được một đoạn xương trắng nhỏ, tay ông run đến mức không cầm nổi. Ông ngồi giữa đồi cỏ mà khóc. Ông nói không biết đó là của ai, nhưng chắc chắn là một người đã cùng mình chiến đấu. Nhiều năm sau, cứ có dịp, ông lại trở lại. Mang theo túi vải, nhang, nước và chiếc cuốc nhỏ. Có người bảo việc ấy quá đau lòng. Ông chỉ lắc đầu. Ông nói người sống trở về mà để đồng đội nằm lại cô quạnh thì lòng mình không yên. Những phần hài cốt nhặt được sau này được quy tập về nghĩa trang. Ông Hùng đứng lặng trước những ngôi mộ mới, nói rất nhỏ như nói với những người bạn cũ:
“Tau đưa tụi bây về rồi…”



